Lặng một chút

Tôi chẳng bao giờ tránh né những cái thở dài! Dù biết là nó đem đến cảm giác khó chịu đối với người khác, hoặc sự đánh giá của ai đó về một người khó tính.
Tuổi trẻ là những năm tháng chênh vênh mà cũng đầy cảm xúc. Là những tháng ngày chập chững với mọi thứ: gia đình, bạn bè, môi trường, các mối quan hệ mà ta gọi nó là một phần của cuộc sống. Những năm tháng ấy ai cũng cần cố gắng thật nhiều. Và những cố gắng ấy chẳng cần ai biết tới, vẫn âm thầm bước. Vì vậy mà những cái thở dài thường là người bạn thân nhất. Ngày hôm nay cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là ngày lạnh hơn một chút, vội vã một chút nhưng cảm xúc vẫn thật nhiều. Có lẽ mình đã quen với cảm giác ấy, cô đơn, mệt mỏi. Sự cô đơn giữa một thành phố nhộn nhịp thật lạ.
Dù sao thì vẫn phải cố gắng thôi, tuổi trẻ mà lý do luôn là như vậy. Bố mẹ đang mong ta trưởng thành chứ không phải chờ ta giàu có. Những cái thở dài đem lại cảm giác rất dễ chịu, phải không?

Gửi Bố!

Gửi Bố!
Bố à!
Hôm nay mưa to lắm, con đứng ở ngoài cửa nhìn đợt mưa lớn kéo vào Hà Nội từ phía Đông, ranh giới của nó với cái nền sáng bên ngoài là một lằn đen to, cuồn cuộn, vần vũ nhuốt chửng dần những tòa nhà cao tầng trong nội thành. Mưa lớn, che lấp tầm nhìn của con, mưa gõ lên những mái tôn thật lớn, nước tràn khắp hành lang. Lạnh bố ạ! Và đây không phải cơn mưa đầu tiên trong ngày đâu ạ!
Đó là mưa của tháng 8, mưa ngâu bố nhỉ! Mưa suốt ngày, suốt đêm, mưa liền mấy ngày, từng đợt, từng đợt… Con tưởng tượng cũng ngày này 50 năm trước – Ngày Bố được sinh ra chắc cũng mưa bố nhỉ! 
Đúng ạ! Hôm nay là sinh nhật của Bố yêu quý của con  . Con chúc mừng sinh nhật Bố ạ! 


Từ nhỏ con giận khi có người quên sinh nhật của con, để con một mình buồn tủi, rồi lâu dần con cũng chẳng quan trọng đến cái ngày gọi là sinh nhật của mình nữa.Chỉ có Bố Mẹ là luôn nhớ tới và cho con những tình cảm nhẹ nhàng  Con cũng hay chờ đợi sinh nhật của những đứa bạn, để chúc mừng nó, để tặng quà nó, mà bao lâu nay con quên mất rằng Bố cũng có một ngày sinh nhật như thế! Con biết là Bố không quan trọng ngày này, để rồi con vô tâm suy nghĩ như vậy suốt một thời gian dài! Con có lỗi với Bố nhiều lắm! Hôm nay là sinh nhật Bố, ngày đầu tiên con gọi điện cho Bố để nói rằng : Chúc mừng sinh nhật Bố! Con mong Bố luôn khỏe mạnh, biết giữ sức khỏe vì Bố của con yếu lắm, hay ốm vặt, lại gầy nữa.. Để Bố yêu sống mãi với con, nhiều lúc con hay nghĩ về 1 ngày xa lắm, mà sự chia ly sẽ đến khiến con lại cảm thấy yêu Bố hơn bao giờ hết! Con chỉ gửi lời chúc này đến bố thôi, vì con đang ở xa, con đang chuẩn bị hành trang bước vào đời, sau này con sẽ trưởng thành, sẽ tổ chức cho bố một sinh nhật đúng nghĩa! Một sinh nhật đủ 4 thành viên của gia đình mình và Bố sẽ được thổi nến sinh nhật lần đầu tiên! Con hứa đấy!
Con trai của bố!

Có Phải Em – Cô gái mùa đông?

tháng 9, đợt gió mùa đông bắc đầu tiên của năm tràn về. Mọi thứ dường như chậm lại, im ắng hơn trước! Có lẽ hơi lạnh đang làm mọi thứ trở nên như vậy! Chà Chà, thời tiết này quen quá! cái cảm giác bật quạt, đắp chăn, còn bên ngoài thì mưa phùn thật tuyệt. Cái cảm giác đó khiến nó lười đi, ôm cái gối mà nó coi là người yêu muôn thủa ( mặc dù nó vẫn lười như thế! ) Nằm im, mắt linh dim, còn tai thì lắng nghe tiếng mưa rơi và thỉnh thoảng là tiếng xe máy chạy vụt qua vội vã ở con đường phía dưới. Không ai có thể lôi nó ra khỏi giường lúc này, nó đang nghĩ tới đống quần áo chưa giặt, đồ đang phơi dưới trời mưa, phiên nấu cơm buổi trưa và giờ học chiều lúc 12h30. Nó rùng mình, lật người sang tư thế khác rồi mình cười như chưa từng nghĩ về những thứ đó…
co-phai-em-co-gai-mua-dong
Mưa càng lúc càng nặng hạt, nhiều và nhanh như chính suy nghĩ của nó khi nhìn vào chiếc điện thoại – trống rỗng, không 1 sms hay 1 cuộc gọi. Nó là một người giàu có…ừm… chí ít là với cái tài khoản điện thoại của nó, nó ước được “nghèo” đi mỗi ngày bằng những tin nhắn sms hoặc những cuộc gọi không giới hạn với 1 người con gái.
Vâng! NÓ FA. Nó tự an ủi mình rằng độc thân là một trạng thái tuyệt vời nhất, được tự do, thích làm gì thì làm và ngày 14/2 là ngày các cặp đôi ghen tị sự tự do của nó!
Vượt qua mọi nguyên tắc và logic, nó vướng phải tiếng sét ái tình, gặp 1 cô bé khi đang trên đường đi học buổi chiều mà là người quen của bạn, của bạn, của bạn, của bạn, của bạn x100 nó quen. Nói trắng ra là không bất ngờ vì nó gặp nhiều người như vậy, nhưng cô bé này thì khác, thôi thúc nó tìm hiểu, con tim nó lại dường như loạn nhịp.
Việc tìm ra fb của em không khó với nó. Em ở rất gần, trường đại học của em cách trường đại học của nó chỉ 200m với 1 sự đối nghịch: trường nó nhiều trai còn trường nàng thì nhiều gái.
Nó chủ động bắt chuyện trước và gọi em với cái tên thân mật là “hàng xóm”. Tất nhiên em đủ thông minh biết nó đến từ chân trời nào! Em rất thân thiện, không tỏ ra kiêu căng và chảnh như những đứa trước :)). Đó chính là ấn tượng thứ 2 của nó với em!
-chào em hàng xóm 😀
-@@ , mình quen nhau ah?
-có, vừa xong! hàng xóm thân thiện nhỉ :3
– :v chuyện
….tin nhắn thứ xxx
……………………………………………… Không viết tiếp vì vốn dĩ nó không có kết thúc…………………..đoạn kết vẫn còn dang dở

Lời Tỏ Tình Bí Mật – Một blog cũ

Cơn mưa chiều nhẹ nhàng rơi khi nắng vàng còn buông mình trên vòm cây kẽ lá…

Anh lặng ngồi nhớ về em chợt rưng rưng…

Đôi mắt ngày nào còn yên bình phẳng lặng như những bình nguyên xanh màu cỏ lạ mà giờ đây héo mòn như trải qua nỗi buồn hàng ngàn năm…

Đôi mắt ấy đắm mình trong cơn địa chấn và rồi những đứt gãy mênh mông giữa bờ vực thẳm!

Mưa như hiểu lòng anh… Mưa cũng buồn như mất người yêu, mây đi lang thang như lãng du về chốn hoang sơ úa màu qua năm tháng. Anh nhìn về phương trời xa xôi và thầm nghĩ rằng ở nơi đó có em, có cô bé đáng yêu với đôi gò má tuyệt diệu của đất trời, vầng trán miên man như dẫn lối đời anh vào chốn mê cung đầy bí hiểm. Ôi! sao trái tim anh lại không nghe lời của lí trí như thường ngày, có phải em đã vô tình lấy đi tâm hồn và để lại thể xác nằm bơ vơ, buồn, tương tư giữa nhịp đời hối hả, lòng bâng khuâng gọt rũa mảnh tình phai.

loi-to-tinh-bi-mat
Có phải Thượng đế sinh anh ra là một sai lầm và Thượng đế sinh em ra để sửa chữa sai lầm ấy. Đôi khi sự cằn khô trong em lại khiến tâm hồn anh cuộn trào thác lũ. Sự ngang ngạnh tưởng chừng như lưỡi dao đâm thẳng vào trái tim yếu mềm mà giờ đây anh lại cảm thấy cần lưỡi dao ấy hơn bao giờ hết. Có phải anh đã mù quáng quá phải không em?

Đừng nghi ngờ những lời anh nói, đừng để anh phải giam mình nơi mười tám tầng địa ngục u sầu. Dẫu có uống nước vong tình của không gột rửa được kí ức về em. Nếu một ngày kia không được nhìn em, được nghe em nói, được thấy em cười anh biết sống làm sao đây. Anh ước rằng mình gặp em sớm hơn hay anh thầm mơ Chúa hiểu được lời nguyện cầu từ trái tim khốn khổ này, để mang em đến bên anh. Anh sẽ khoan vào lòng đất để tìm dầu nhưng anh cũng sẽ khoan vào trái tim em nơi tình yêu của anh còn âm thầm trú ngụ. Anh không phải một Nhà Thơ, một Nhà Văn, hay một chàng thi sĩ để có thể cho em những lời ngọt ngào nhất, nên anh đành câm nín và lặng lẽ dõi theo em…

Tình yêu của cả đời anh!

============= Đây là một blog đã cũ từ 2012 chuyển về đây =========

“Rời bỏ căn phòng trống và đi tìm tình yêu!”

Ngày xưa, như bao bạn trẻ khác tôi loay hoay tìm cho mình định nghĩa về tình yêu và rồi tìm ra cho mình vô số những điều hay ho cop nhặt được từ bạn bè nhưng rồi đến khi yêu, tôi nhận ra định nghĩa ấy chẳng còn có ý nghĩa gì nữa, chỉ đơn giản, yêu là yêu thôi!

Tình yêu – giống như trò chơi đuổi bắt, theo tình tình chạy trốn tình tình theo, người ta cứ mải miết theo đuổi một bóng hình ở phía trước mà không một lần nhìn lại để thấy có một bóng hình hiện hữu luôn ở bên và sẵn sàng nâng bước khi mình vấp ngã.

tinh-yeu-dep

Những cảm xúc xuất phát từ trái tim sẽ chạm tới trái tim và khiến trái tim rung động

Điều đó với tôi luôn đúng, tôi luôn mang tất cả chân thành của mình đi “gõ từng cánh cửa”, nhưng có lẽ cảnh của đó không phù hợp với tôi. Tôi luôn nghĩ rằng: mỗi người chúng ta, không sớm thì muộn sẽ gặp được người bạn đời của mình, một người không phải hoàn hảo nhất nhưng là người duy nhất hiểu và bên bạn khi bạn cần. Đừng suy nghĩ thiệt hơn hay thắng thua trong tình yêu, bởi vì tình yêu không phải một trò chơi vì vậy chẳng có ai là kẻ chiến thắng hay là người thất bại cả, đơn giản là bạn chưa tìm được đúng người bạn cần mà thôi.

Nếu bạn không có niềm tin vào tình yêu thì bạn không khác tôi lúc trước là mấy đâu, nhưng tôi đã vượt qua được rồi dù hiện tại tôi vẫn còn độc thân. Tôi vẫn luôn yêu và luôn mong nuốn có được một người yêu tôi, yêu chân thành. Tôi không ước có 1 tình yêu hoàn hảo, vì nó sẽ không có gì là thử thách, hạnh phúc là do bạn tự tìm tới nó chứ nó không thể được dâng lên cho bạn.

 Tuổi trẻ sẽ có những phút giây nông nổi, bồng bột, sẽ có những lỗi lầm và cả những tổn thương không thể xóa được, bạn đừng bao giờ suy nghĩ rằng mọi thứ sẽ theo ý bạn, điều đó là không thể nên đừng ngồi và trách than số phận tại sao không có ai yêu bạn, hãy đứng dậy, bước ra ngoài và yêu đi, đừng suy nghĩ nhiều nữa.
Nghe những gì trái tim đang nói và thổ lộ tình cảm tận sâu trong đáy lòng của mình ra cho họ biết, đừng để hối tiếc sau này… vì chiếc chìa khóa mở cửa hạnh phúc đang nằm trong tim của chính chúng ta…Dù kết quả có như thế nào thì tình yêu của bạn vẫn vậy, vẫn yêu thương là mong những điều tốt đẹp nhất đến với họ.
Như tôi đã từng nói “Mỗi người chúng ta đều sống ở một căn phòng trống trải trong một căn nhà lớn, thường chỉ có người xấu mới đi ngang qua và gõ cửa, còn những người tốt thì cũng đều giống như bạn, ở thành lũy của riêng mình. Chính vì vậy, chúng ta nên đi ra khỏi căn phòng trống trải đó, ngắm ngía thế giới xung quanh, gõ cửa nhà người khác. Có lẽ cánh cửa kế tiếp mở cho bạn, chính là tình yêu của bạn.”
Và tôi đã rời khỏi căn phòng đó, mang tất cả sự chân thành đi trao một tình yêu cho ai đó!
Chờ anh nhé!

Tháng tám đã đi qua, chờ tình yêu về gõ cửa

Hà Nội mùa này có những cơn mưa chợt đến rồi chợt đi, giống như một cô gái hay giận hờn vu vơ, cũng giống như cái cách của Hà Nội bao lâu nay vẫn thế, vội vã không ngừng…

Tháng tám đã qua!

Tháng ngày cũng đã cũ, tựa như một mối tình vừa qua đi, vẫn còn chút hơi ấm của kí ức đọng lại, lúc êm đềm, lúc thổn thức.

Những đêm còn lại của tháng tám càng khiến cho người ta buốt giá trong sự cô đơn của trái tim, của những mối tình đã lỡ. Vậy đấy, một vài cơn mưa, một chút chạnh lòng nghĩ về cuộc sống hối hả, lo toan này.

Con người, đôi khi không thể hiểu được, cứ mải mê theo đuổi những thứ xô bồ, tiền tài vật chất, nhưng cuối cùng thì họ mới là những người quá đỗi đáng thương. Họ cô đơn giữa bộn bề cuộc sống, nơi mà lòng tin cũng gắn với nghi ngờ.

Tháng tám đã đi qua!

Không biết nên chờ mưa qua hay nắng đến, chỉ biết tự tình với bản thân, với những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu không thèm nhắc lại. Vậy đấy, tháng tám khẽ đi qua, nhẹ nhàng như ánh bình minh của thành phố, vàng chói, xanh cao rồi úa tàn… cô đơn đến ngây dại.

anh-mua-thu

Tháng tám đi qua!

Những tháng ngày còn sót lại, vấn vương hoài những kỉ niệm cũ, có chút hanh khô của gió, có chút ảm đạm của mưa. Mùi hoa sữa ngào ngạt khắp các con phố, tháng tám buồn, im lặng trôi trong sự cô đơn và thổn thức của những nổi nhớ không thể gọi tên bằng lời. Như tâm tư lạc nhịp của chàng trai, những luyến lưu của cô gái.

Ở cái thành phố chật chội này, người đi người ở lại, có những khoảnh khắc chia li, lại có những khoảnh khắc hạnh phúc. Có những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, có những cuộc hẹn sớm tàn. Con người thành phố này cũng thật xa lạ, xa vời như tháng tám lẳng lặng trôi đi. Như giận hờn vô cớ!

Tháng tám qua đi!

Mang theo hơi thở của thành phố, mang theo nỗi thương nhớ trải dài, mang theo những cuộc tình đã lỡ. Ai có cô đơn mới hiểu tháng tám, hiểu những con đường cô độc lúc về đêm, hiểu được một mình làm bạn với thành phố, hiểu được tâm tư vướng bận sầu.

Tháng tám đi qua, không có gì là mãi mãi. Quy luật nghìn năm, dòng đời vẫn thế, tiếc nuối chi những năm tháng đã qua?

Tháng tám đi qua, yêu thương ở lại, ấp ủ, vấn vương trong lòng những ai sống ở Hà Nội…Tháng tám đi qua, chờ tình yêu gõ cửa, đánh thức mình khỏi giấc ngủ lơ mơ… Dẫu nắng hay mưa, dẫu cô đơn hay đang hạnh phúc thì ít ra, con người ta cũng đã sống thêm một mùa nữa. Mùa của yêu thương!

Một bài viết để đọc và cố gắng hơn nữa

Các bạn trẻ hãy đọc, dù chỉ 1 lần… Tony Buổi Sáng Blog.

1. Ở công ty anh bạn thân của Tony có 2 thế hệ nhân viên. Một là do người quen gửi vô, toàn đoạt giải nhất giải nhì ngáo ngơ toàn quốc dù tốt nghiệp ĐH cả. Anh đào tạo xong, đủ năng lực ở lại làm việc. Hai là thế hệ mới, tức các bạn trẻ tự search thông tin tuyển dụng anh đăng trên mạng, đến kiểm tra IQ, tiếng Anh, năng lực ngôn ngữ, đạt yêu cầu và vào làm. Anh thấy năng suất lao động của thế hệ 2 cao hơn hẳn. Các bạn này đến rất sớm, về rất muộn. Làm mọi thứ không từ việc gì, cái gì cũng cứ vun vút, nhoay nhoáy, ai cũng thích cũng mê. Và 100% đều đã đi làm thêm trong thời sinh viên, nên giỏi giang bản lĩnh, không phải “nhờ người thân trợ giúp” khi ra đời.

Dù vẫn hoàn thành công việc, nhưng nhóm “gửi gắm” không có tinh thần tự giác, có giám sát mới làm, sếp đi công tác thì nhóm này lập tức đi trễ, về sớm, thậm chí “tranh thủ” lý do hỏng xe, kẹt đường, nhức đầu…để trốn ở nhà, hoặc ngồi ở văn phòng chứ chat chit facebook là chủ yếu, dù công ty có thưởng trên thành tích làm việc. Nhóm này do gia đình bao bọc từ nhỏ, vô làm lương bao nhiêu cũng được, có thưởng thì tốt không thưởng chẳng sao, ai kêu làm mới làm không thì ngồi đó. Kêu ghi “to-do list”, họ sẽ rặn mấy tiếng mới có được vài dòng kiểu “gọi điện thoại cho vài người, email cho vài người rồi hết”. Thói quen cha mẹ làm mọi thứ nên tay chân, não bộ đều không động đậy, laptop cũng không không biết phải lau chùi. Anh nói, đây là lần cuối cùng anh nhận đám này vô, mặc kệ bà con ai nói gì thì nói, mình không có nghĩa vụ làm từ thiện với đám bất tài này nữa. Nhìn tụi nó uể oải lừ đừ ngáp miết chỉ muốn phóng phi tiêu vô mặt. Khi phỏng vấn, thấy đứa nào không biết làm việc nhà từ nhỏ thì trường chuyên lớp chọn, thi ĐH 30 điểm đi nữa cũng tuyệt đối không nhận. Vì cha mẹ giành làm hết việc nhà thì sẽ tiếp tục ban bố tình thương, tháng nào cũng gửi tiền chu cấp, làm mất động lực sống hay đam mê của tụi nó. Đi làm cho có gọi là, có chỗ “sáng vác ô đi tối vác về”, công ty không phát triển được với nhân viên kiểu vầy. Nhà cửa xe cộ cha mẹ để lại hoặc mua cho, ngành học cha mẹ chọn, cuộc đời cứ như tầm gửi tầm leo, toàn người khác quyết định hộ. Mà có những ông cha bà mẹ ông anh kỳ cục, cứ can thiệp vào cuộc đời con em mình như thời chiếm hữu nô lệ. “Mày cứ ngồi vào bàn học cho tao, tới giờ ăn tao kêu xuống. Mày học toán lý hóa thi Bách Khoa cho tao. Thi Y dược cho tao. Thi Kinh Tế cho tao. Mày chỉ đi học cho tao, tao nuôi, không cần đi làm thêm”. Cứ toàn “cho tao”, sự ích kỷ dưới tên gọi “tình thương” đã làm mất khả năng ra quyết định/tồn tại của một cá thể sống khác, biến những đứa trẻ bình thường thành tàn tật cả tay chân lẫn trí óc vì cái gì cũng giành làm, giành nghĩ hộ.

Công ty anh tổ chức học tiếng Anh, training, chơi thể dục, thể thao…nhưng chỉ có nhóm thế hệ mới tham gia, nhóm cũ thì “ép tôi học tiếng Anh đi, tôi sẽ học cho. Ép tôi đi tập thể thao đi, tôi sẽ tập cho. Không thì thôi, đừng hòng đây có mặt nhé”. Họ nói, ngày xưa đi học vì bị ép, “tại ổng, tại bả” bắt học. Đến trường vì bị điểm danh, bị thầy cô bắt học chứ không phải vì ham kiến thức. Mục đích là có cái bằng. Đọc sách chỉ vì có đề thi trong đó, chứ sách không liên quan đến thi cử thì đọc chi? Nên đi làm, sếp ép thì làm không thì thôi. Tính tự giác hoàn toàn không có. Làm sếp ở công ty có thể loại nhân viên này mệt lắm, hao hơi tổn tiếng, la hét rầm trời tụi nó mới làm.

Lên chức, nâng lương họ cũng ham nhưng không được cũng chả sao. Cho nghỉ việc thì cũng chả buồn phiền, lại quay về với cha mẹ, “qua nửa đời phiêu bạt, em lại về úp mặt vào ô tô”. Ông cha bà mẹ lại điện thoại khắp các người quen, dáo dác chạy đi xin xỏ người khác, lạy ông đi qua lạy bà đi lại, xin bố thí cho con tôi 1 công việc, tôi già như thế này vẫn phải đi xin việc cho con cho cháu, có khổ thân già tôi không? Nói xong thì òa khóc. Thì trách ai bây giờ?

Mai An Tiêm từng nói 1 câu vô cùng hay là “của biếu là của lo, của cho là của nợ”. Cái gì người khác cho mình sẽ mãi mãi là “của nợ”. Nên TỰ MÌNH làm hết mọi việc, 18 tuổi trở lên mình phải quyết định cuộc đời mình. Gương Mai An Tiêm còn đó. Bị đày ra hoang đảo vẫn sống tốt, sống giàu có huống hồ mình vẫn ở trong thành phố, trong đất liền.

2. Giải pháp căn cơ để giải quyết thất nghiệp của một xã hội

Tony đi dạy cho một lớp CEO khởi nghiệp, điểm chung là đều dưới 30 tuổi và có tính TỰ LẬP từ nhỏ. Như vậy, GỐC của giải quyết vấn đề thất nghiệp/khởi nghiệp chính là tạo sự TỰ LẬP cho các bạn trẻ.

Tony cũng để ý, 100% các bạn tự biết giặt giũ nấu ăn, tự biết lau nhà lau cửa, tự biết sửa xe đạp xe máy và đồ điện trong nhà, thêu thùa may vá, biết làm thêm trong thời gian đi học…dù học chuyên ngành hẹp cách mấy, vẫn tự xin được việc, hoặc tự mở cái gì đó khởi nghiệp. Học dù ở cao đẳng sư phạm miền núi nào đó, dạy giỏi thì các trường dân lập ở Tp HCM vẫn nhận vô làm. Tony có cô bạn tốt nghiệp ngành quản lý thư viện ĐH văn hóa, cô nói lớp cô phần lớn thất nghiệp, trừ những người đi làm thêm trong thời sinh viên. Họ làm quản lý nhà sách, công ty xuất bản, hoặc mở riêng cái gì đó mà không cần đúng chuyên ngành. Có bạn học chuyên ngành còn hẹp hơn, ví dụ bảo tàng học, nhưng trong thời gian đi học rèn giũa Anh Văn, làm các đề tài nghiên cứu khoa học, tham gia các câu lạc bộ đoàn thể này nọ, tham dự các cuộc thi…thì họ vẫn có thể được giữ lại trường, hoặc xin học bổng đi nghiên cứu tiếp, hoặc sẽ có chỗ nhận vô làm, dù ngành khác. Bạn nào cầm bằng giỏi mà không có việc thì chỉ có cái bằng là giỏi, còn người là DỞ, kém cỏi, học vì điểm số chứ không thực lực. Thực lực là phải kiếm được việc, được tiền, dù học piano hay đàn tranh, học vẽ hay học múa, học bất cứ ngành gì….

1. Với các bạn trẻ đã tốt nghiệp mà đang thất nghiệp: Mình phải gạt phăng mọi sự chu cấp của gia đình. Bất tài mới lấy tiền của cha mẹ, mới nhờ cha mẹ bà con quen biết xin việc cho mình. Mình từ chối hết, tự mình kiếm ăn. Lao động chân tay cũng được, có sao, miễn là có tiền. Trí óc mình có, từ từ sẽ đi lên.

2. Học sinh vừa tốt nghiệp trung học: Nếu mình thích học ngành gì, mình kiên quyết bảo vệ và chọn. Nhóm tự lập từ nhỏ đều biết mình thích cái gì, làm tốt cái gì. Còn không biết thích cái gì thì ĐÓ LÀ NHÓM NGÁO NGƠ, học chục cái bằng cũng thất nghiệp. Mình PHẢI vay mượn để học tập từ cha mẹ người khác …chứ không nhận “viện trợ không hoàn lại” nữa. Muốn người khác có lòng tin để đầu tư cho mình, thì mình phải tự tin mình trước. Người tự lập thì sẽ tự tin, tự chủ, tự trọng.

Phải xây dựng ý thức tự trọng đầu tiên của mình, bằng cách “say NO” với tiền của người khác. Tuyệt đối KHÔNG là KHÔNG. Tiền cha tiền mẹ là từ sự lao động của họ, không phải của mình. Chưa có tỷ phú nào đi lên từ việc trúng số. Chúng ta chưa ai ở nhà do ông tổ ông tiên để lại. Lịch sử hàng ngàn năm tây tàu gì cũng vậy, những dinh thự vĩ đại ngày xưa bây giờ đều là viện bảo tàng, dù “đại gia” thời đó đều hồi môn để dành cho con cháu, từ lâu đài Windsor bên Anh, dinh Hòa Thân ở Trung Quốc đến cung điện mùa hè ở Nga… Cứ đời này đời khác, tự dưng con cháu không giữ được nữa. Mình cứ mua cho nó 1 miếng đất, 1 cái nhà, một đống vàng…thì nó sẽ bán vàng để ăn, hết rồi cắt đất bán lần lần, rồi tới bán nhà, rồi rơi vào nghèo khổ rách rưới. Nhưng thế hệ sau đó nữa, thì lại bật dậy được vì ĐƯỢC sống trong nghèo khó.

Cho nên nghèo khó là một cơ hội tuyệt vời. Giàu có là một thách thức để một đứa trẻ thành công. Phải tận dụng cơ hội khó khăn của mình, và vượt sướng, buông bỏ hết những thảm nhung để lăn lê trong cát bụi, để mình có tương lai. Nếu mình lỡ sinh ra trong nhà giàu rồi, gạt hết, tự mình xoay sở, tự mình sinh sống. Ở Tp HCM thì xin cha mẹ đi học ở tỉnh khác, thành phố khác, trừ trường chỉ có ở Tp mới có thì đành chịu, chứ học nông nghiệp hãy về Cần Thơ, học Vật Lý Sinh Học hay Toán thì lên Đà Lạt, học thủy sản ra Nha Trang, học hàng hải ra Hải Phòng, học âm nhạc ra Huế…Thoát ly ra khỏi vỏ bọc của gia đình, để được tự sống. Phải có những buổi sáng thức dậy suy nghĩ hôm nay phải làm sao để có cơm ăn khi cái ví không còn 1 xu, tối nay phải ngủ ở đâu khi tiền nhà chưa đóng, phải xin đi làm thêm ở đâu để có cái đi chơi, để dành…Chính suy nghĩ như vậy sẽ giúp vỏ não mình hằn lên những nếp gấp của sự trưởng thành, của sự tự tin. Chưa có ai nằm ra đường chết đói cả, bạn nên nhớ điều đó. Khi cùng đường, người ta tự nghĩ phải đi ăn cơm từ thiện, vô chùa ăn, ghé bạn mượn tiền, hay xyz…nào đó để tồn tại.

3. Cha mẹ của mọi đứa trẻ phải thương chúng nó bằng phương pháp giáo dục khác. Đến tuổi biết ăn là tự xúc cơm, tự giặt giũ lau nhà, tự học, tự chơi. Ép chúng nó buổi sáng phải thức dậy sớm, lau nhà lau cửa sạch sẽ, dọn dẹp mùng mền chiếu gối, nấu nước nấu mì cho chính nó ăn, không nhịn đói kệ mày. Cuối tuần bắt nó phải quét váng nhện, lau chùi tivi tủ lạnh, chăm sóc cây cảnh thú nuôi, quét sơn, sửa nhà, tham gia các hoạt động ngoài xã hội, tuyệt đối không cho nó ôm laptop hay ipad iphone khi chưa làm xong việc nhà. Nếu trường có tổ chức đi xe buýt đưa đón thì cho chúng nó tự đi với bạn bè, không nên đưa đón, kẹt đường kẹt sá trước cổng trường. Không xin xỏ việc làm cho chúng nó. Không ép chúng nó học ngành mình yêu thích, mình thích thì mình học đi.

4. Cha mẹ LỠ GIÀU CÓ thì hãy cho con cháu mình một môi trường giáo dục tiên tiến đến năm 18 tuổi và hết. Học vì đam mê chứ không phải vì bằng cấp, học nghề cũng được chứ không nhất thiết học chữ. Không ép chúng nó học thêm nếu chúng không thích học, chỉ có những đứa ham mê chữ nghĩa mới cho chúng nó vay tiền học đại học, bắt ra trường trả lại. Tiền tích cóp một đời, hai vợ chồng già xài cho sướng cuộc đời đi. Đi du lịch chỗ này chỗ kia, hoặc đem đi từ thiện để tạo phúc/may mắn cho con cho cháu. Tương lai của tụi nó hãy để tụi nó quyết định, đừng có đu theo hỏi miết. Nó mà về úp mặt vào ô tô, dựa dẫm là mình quánh, mình đuổi đi.

Cứ “cho” riết thì một cục cưng biến thành một cục nợ cho gia đình, một cục…tác của xã hội.

“Qua nửa đời phiêu bạt, em lại về úp mặt vào ô tô. Ơi con ô tô, con ô tô…”

Nguồn: Tony buổi sáng

Giá trị của một con người nằm ở đâu?

Câu trả lời đầu tiên, chắc nịch dường như ai cũng biết là nó không nằm ở vẻ bề ngoài của bạn. Tuy quần áo, dày dép, nón mũ, trang sức có thể làm cho bạn lỗng lẫy hơn nhưng không thể làm con người bên trong của bạn khác đi. Và bất cứ ai cũng có thể thay đổi hình thức bề ngoài của mình nếu muốn và nếu có tiền. Đơn giản vậy, thì sao gọi là giá trị đích thực được.

Bạn đã bao giờ thèm khát được xinh đẹp, lỗng lẫy như người này, người kia chưa? Bạn đã bao giờ từng ước ao giá mình có tiền để mua sắm những bộ váy áo đẹp nhất, bắt mắt nhất chưa? Và bạn có từng đinh ninh rằng mình sẽ từ một cô bé lọ lem hóa thành công chúa, từ con gà mái hóa thành con công, con phượng nhờ những thứ đó không? Tôi đã từng như vậy đấy!

Ồ, lúc đầu quả thực rất vui, rất tự tin khi được khoác lên mình đúng kiểu mà mình thích. Nhưng… chỉ vậy thôi, không còn gì hơn nữa! Bộ trang phục đẹp chỉ làm người ta liếc nhìn mình một cái, có thể là một thoáng ngạc nhiên, một phút so sánh ngầm, thêm một câu khen ngợi là chấm hết. Rồi người ta sẽ nhanh chóng quên bạn luôn, nếu bạn chẳng còn gì để gây ấn tượng. Bạn cô đơn ư, vẫn hoàn cô đơn, bạn tự ti ư, vẫn tự ti như thường. Bộ trang phục chẳng giúp gì cho bạn hết nếu bạn không biết cách giao tiếp, nếu bạn không có chút hiểu biết gì về đề tài người ta đang nói đến.

Thực ra tôi không có ý phê phán sự thích làm đẹp của bạn vì tôi cũng vậy mà (có những người biết làm đẹp thì trình độ thẩm mĩ chung của xã hội mới đi lên chứ). Tôi chỉ muốn nhắc bạn rằng tuyệt đối không được ngộ nhận về nó,không được đẩy nó lên thành thước đo đánh giá bản thân, hãy trả hình thức về đúng vị trí của mình: là “tốt nước sơn” mà thôi.

 

giá trị cuộc sống
giá trị cuộc sống

 

Giá trị đích thực của bạn cũng không nằm ở nhà đẹp, xe đẹp, những vật dụng đẹp đẽ, tiện nghi mà bạn có. Chúng chỉ nói lên rằng bạn có điều kiện kinh tế hơn người khác. Với nhà nghèo thì đó là mơ ước cả đời, nhưng với nhà giàu thì cũng chỉ bình thường, không có gì ghê gớm cả. Những thứ ấy do bạn làm ra hay do cha mẹ để lại hoặc một ai đó đem tặng bạn thì sao? Nếu bạn làm ra thì liệu có phải là những đồng tiền chân chính bằng mồ hôi, trí tuệ của bạn hay là sự chụp giật, cơ hội mà có được? Nếu là đồng tiền chính đáng thì liệu những vật chất ấy có nói lên hết được công sức mà bạn bỏ ra không. Tóm lại, vật chất chỉ giúp bạn thỏa mãn hơn trong sinh hoạt, chứ không quyết định bạn là ai, bạn làm người như thế nào.

Vậy phải chăng giá trị đích thực của bạn nằm ở bằng cấp,học hàm, học vị. Câu trả lời cũng là không vì nếu thế thì một nửa dân số trong xã hội này là đồ bỏ đi. Điều ấy hết sức phi lý. Có một thực tế là bạn học giỏi nhưng đi làm chưa chắc đã giỏi, có học hàm, học vị cao nhưng chưa chắc hiệu quả công việc đã cao. Và ngược lại nhiều người không có bằng cấp gì vẫn có thể làm nên sự nghiệp, minh chứng nhiều không nói hết. Chưa kể đến bao nhiêu cử nhân thất nghiệp gần 30 tuổi vẫn ăn bám bố mẹ, bao nhiêu thạc sĩ, tiến sĩ chẳng làm nên trò trống gì cho đời.Trong một xã hội trọng bằng cấp như nước ta, ai cũng chỉ biết lao vào học để có được một tấm bằng nhưng khi ra trường lại thấy gần như không sử dụng được chút kiến thức nào thì bằng cấp lại càng ít giá trị hơn bao giờ hết. Thậm chí người ta có thể bỏ tiền ra để mua bằng cấp,vậy nó khác nào món đồ trang sức nặng kí nhằm mục đích làm lóa mắt người khác lúc ban đầu.

Quyền lực có làm nên giá trị của bạn không? Thoạt đầu là có, rất nhiều đằng khác, “dưới một người mà trên vạn người”còn gì sung sướng hơn. Nhưng nó cũng phù phiếm vô cùng, giống như của cải vật chất, hôm nay bạn có được, ngày mai chưa biết chừng sẽ mất đi. Khi bạn quyền cao chức trọng,bao nhiêu người ngả mũ cúi chào, hết thời hết vận, bấy nhiêu người sẽ ra đi. Nếu giá trị của bạn nằm ở quyền lực thì khi vì một lý do nào đó nó không còn nữa, giá trị của bạn cũng hết ư?

Giá trị đích thực của bạn càng không nằm ở những nhận xét, đánh giá của người ngoài vì đa phần chúng đều nhuốm màu chủ quan hơn khách quan. Nếu bạn làm cho họ quý mình thì những nhận xét về bạn đương nhiên là tốt đẹp, nếu bạn làm cho họ ghét bạn thì họ cũng sẽ nhận xét cay độc về bạn. Mỗi con người như một khối rubich đa diện, có thể lúc thế này, lúc thế kia, một người may mắn chỉ nhìn thấy mặt tốt bạn phô ra, lời đánh giá của họ sẽ hoàn toàn khác với một người chỉ được tiếp xúc với cái xấu của bạn. Vì thế, đừng vội ảo tưởng vào những lời khen ngợi và cũng đừng quá buồn phiền nếu ai đó nhìn nhận bạn chưa tốt. Ây vậy mà… chúng ta lại hay có thói quen thích nghe người khác đánh giá về mình hơn là tự đánh giá.

Kết luận, giá trị đích thực của bạn chỉ có thể là chính bạn, không ai, không điều gì có thể thay thế được. Trí tuệ của bạn như thế nào, tâm hồn bạn ra sao, cách mà bạn sống và làm việc mới làm nên con người bạn. Nghe có vẻ sáo rỗng nhưng sự thực là vậy, muôn đời vẫn là vậy.

Gần đây người ta thường có xu hướng tự ca ngợi mình, cho mình là một, là riêng, là thứ nhất, là sản phẩm độc đáo duy có trên trái đất, kết tinh giá trị của mấy triệu năm tiến hóa… Vâng, đúng thế nhưng điều quan trọng hơn là hãy hỏi xem cái tôi “đỉnh cao ngút ngàn” ấy đã làm được gì cho bản thân, gia đình và xã hội thì mới đáng để nói.

Người có thể thẩm định được giá trị của bạn cũng chỉ có thể là chính bạn. Không một ai hiểu rõ và đánh giá đúng thực chất con người bạn bằng bạn với điều kiện phải trung thực và nghiêm túc tự nhìn nhận bản thân. Nào hãy vắt tay lên trán và nghĩ xem trong khối tài sản khổng lồ kia bạn có bao nhiêu công lao làm ra nó, trong tấm bằng danh giá đẹp đẽ này bạn đã mất công mất sức như thế nào, trong quyền lực nhất thời hiện tại bạn đã phấn đấu ra sao để dành được. Đôi khi những thứ bạn có chưa phản ánh hết giá trị của bạn hoặc lại khuếch đại hơn giá trị thực mà bạn có. Một bà nội trợ đảm đang thì sẽ hơn một người đi làm chỉ để lấy mẽ, một công nhân có tay nghề giỏi chắc chắn giá trị sẽ cao hơn một kĩ sư dởm, một lao công chăm chỉ sẽ hơn hẳn một công chức tồi,quen ăn cắp giờ nhà nước vv…

hạ long

Giá trị đích thực không đứng yên bất biến mà nó hoàn toàn có thể đi lên hoặc đi xuống như một đồ thị, phụ thuộc vào mong muốn của bạn. Nếu bạn quyết định sống được chăng hay chớ, buông thả mình cho số phận và những thứ phù phiếm dắt mũi thì lập tức bạn sẽ tiến về gần điểm 0, còn nếu bạn luôn hàng ngày hàng giờ phấn đấu cho khát vọng sống tích cực hơn, ý nghĩa hơn thì giá trị của bạn sẽ tỏa sáng mãi thậm chí đến tận lúc chết đi, hoặc lâu hơn nữa. Tuyệt không?

Vậy còn chờ gì nào, hãy làm tăng giá trị của mình thôi. Cuộc đời là một hành trình, đi tìm giá trị bản thân cũng nằm trong hành trình ấy. Có lúc, chính bạn sẽ thấy bất ngờ với giá trị đích thực của mình đấy.

Vì cuộc đời này chỉ có một lần để sống với ước mơ…

Tôi từng hỏi một người bạn:

– Ước mơ của cậu là gì?

Bạn trả lời:

– Tớ ước tớ nhiều tiền thôi.

Tôi hỏi:

– Thế cậu định làm gì để thực hiện ước mơ đó?

Bạn trả lời:

– Không biết, tìm một công việc ổn định rồi tính sau.

Đây là suy nghĩ của cá nhân bạn tôi, nhưng cũng là suy nghĩ của hầu hết các thanh thiếu niên hiện nay. Họ mơ có nhiều tiền, để thay đổi cuộc sống, nhưng họ không biết họ cần làm gì để hiện thực hóa ước mơ đó. Bởi ước mơ của họ quá mông lung, vô định và không hề rõ ràng.

“Sinh ra trong nghèo đói không phải lỗi của bạn, nhưng chết trong nghèo đói là lỗi của bạn.”

Cuộc sống vốn không hề công bằng với bất kì ai, thế nên đừng ngồi một chỗ và than thân trách phận tại sao cuộc đời mình luôn bất hạnh, khốn khổ đến thế. Nếu còn có suy nghĩ đó, thì bạn sẽ chẳng bao giờ tìm được một ngày hạnh phúc. Sống mà cứ giậm chân tại chỗ, chẳng biết tiến lên, ngày qua ngày, tháng qua tháng chỉ biết nhìn thời gian trôi đi, đợi chờ một cái gì đó gọi là may mắn, như trúng đề, xổ số chẳng hạn, thì bạn sẽ mãi mãi tụt lại phía sau, và chuẩn bị tinh thần cho việc cuộc đời sẽ lấy đi nhiều thứ hơn nữa mà đáng ra nó “phải là của bạn.”

 

Sống với những ước mơ!
Sống với những ước mơ!


Trên con đường đời nhiều trắc trở ấy, có nhiều người bỏ cuộc giữa chừng; cũng có không ít người, họ biết phấn đấu, biết tiến lên, họ thành công trong sự nghiệp nhưng lại không có nổi một ngày hạnh phúc. Tôi có một cậu bạn, gia đình khá giả, bố cậu là một kĩ sư có tiếng, công việc ổn định nhưng cậu luôn than phiền rằng tại sao cậu có tất cả nhưng chẳng thể cười tươi vui vẻ như bao người khác. Tôi hỏi:

– Cậu có yêu thích công việc mình đang làm không?

Cậu trả lời:

– Không, ước mơ của tớ là trở thành một đầu bếp hơn là một anh kĩ sư suốt ngày tính toán số liệu, căng thẳng lắm, căng thẳng đến mệt mỏi, nhiều khi chỉ muốn nhảy vào bếp và sáng tạo ra nhiều món ăn ngon.

Tôi hỏi tiếp:

– Thế tại sao cậu không làm đầu bếp?

Cậu nói:

– Bố tớ muốn tớ nối nghiệp ông ấy.

Cũng giống như cậu ấy, có những người sinh ra đã được người khác lập trình con đường định sẵn, việc của họ là chỉ cần cố gắng đi về đích. Họ không được tự quyết định tương lai cho bản thân bởi tất cả đều được dọn sạch sẽ. Họ không cảm nhận được thất bại và thành công vì chẳng cần nỗ lực nhiều. Họ cũng có mơ ước nhưng chẳng dám thoát khỏi cái vòng tròn an toàn đó để với tay đến ước mơ của mình. Vì họ sợ thất bại, sợ sự phản đối của gia đình, sợ sự khinh thường của xã hội. Nhưng sống để làm hài lòng mọi người thì khác gì họ đang tự biến mình thành một con rối, sống như thế thì họ mãi mãi chìm vào vòng xoáy của sự chán chường, bi thương, tuyệt vọng.

Bên cạnh đó, tôi cũng có những người bạn thân mà mọi người bảo “lập dị” đang dấn thân vì ước mơ của mình. Họ được gia đình hướng cho một công việc ổn định nhưng họ lại từ bỏ, họ chọn con đường khác và vui sướng, hạnh phúc với những việc đang làm. Mặc ngoài kia xã hội nói họ gàn dở, ngu si nhưng họ chẳng hề để ý. Họ xem sự khinh thường, chê bai đó là động lực để phấn đấu mà đi tiếp cuộc hành trình còn dang dở. Họ chẳng sợ thất bại, mà chỉ sợ đánh mất niềm tin. Thất bại thì có thể làm lại, nhưng niềm tin một khi đã đánh mất, đồng nghĩa với việc họ chấp nhận chịu thua giữa cuộc chiến khốc liệt với đời.

Bạn bè thường bảo tôi già trước tuổi. Thực sự thì tôi già trong cái tâm hồn và trẻ về thể xác. Lúc mà bạn bè cùng trang lứa đang bay nhảy, chơi đùa trong sự bao bọc của gia đình thì tôi lại suy nghĩ “Mình đang đứng ở vị trí nào trên quả đất hơn bảy tỉ người này?”.


Tôi không thể làm những việc mình không thích, học cái nghề mà mình không đam mê; cũng giống như ép buộc bạn lấy một người không hề yêu, liệu bạn có thể vui vẻ bên người đó trong suốt phần đời còn lại?

Tôi cũng có ước mơ và cũng muốn thực hiện ước mơ của mình, tôi muốn sống một cuộc sống có ý nghĩa.

Tôi không muốn mình đi qua những năm tháng tuổi trẻ mà chẳng lưu lại gì cho cuộc đời.

Nếu bạn có ước mơ, đừng ngại gian khổ, hãy tự tin bước ra khỏi con đường bằng phẳng mà bạn vẫn thường đi để tìm lối rẽ phù hợp với bản thân, dù biết phía trước sẽ có nhiều chông gai, thử thách. Qua mỗi thử thách, bạn sẽ học thêm được nhiều điều thú vị, bổ ích, học được nhiều kinh nghiệm, kĩ năng, học được sự tự tin, bản lĩnh, ý chí kiên cường, mạnh mẽ. Tôi dám chắc bạn sẽ không phát hiện ra rằng mình thực sự có năng lực nếu cứ bước đi trên con đường được vạch sẵn ấy.

Ước mơ giúp con người có mục tiêu mà phấn đấu, và hài lòng với những thành quả mà con người tạo ra.

Những người bạn thân của tôi giờ đây đã thành công trên con đường họ chọn, xã hội đã nhìn họ bằng ánh mắt khác – ánh mắt thán phục, gia đình họ đã có thể tự hào về những đứa con của mình, còn họ thì mỉm cười, tự bảo rằng bản thân may mắn khi ngày trước đã không ngại ngần theo đuổi ước mơ.

Điều mà bạn thân tôi đã làm, cũng chính là bài học, là động lực để tôi tự tin, vững vàng mà bước tiếp, bước tới chân trời mang tên “ước mơ” của mình.

Hãy dùng những viên gạch mà người khác ném vào bạn để xây dựng ước mơ!

Hãy biến những thứ bị người khác coi là bỏ đi thành những thứ có ý nghĩa!

Kết thúc và bắt đầu!

Khi còn nhỏ, tôi vẫn hay mơ về khoảnh khắc đẹp nhất trong đời sinh viên. Đó là ngày ra trường, tôi sẽ trưởng thành cùng với tấm bằng đại học và thênh thang bước vào đời. Thời gian vậy mà trôi nhanh thật, thấm thoát tôi cũng đã vào đại học và rồi cũng đến ngày mà không chỉ tôi mà bao nhiêu người vẫn hằng mơ ước, ngày tốt nghiệp ra trường.
 
Một lẽ dĩ nhiên, ngày ra trường là một điều tất yếu của những tân sinh viên sau một chặng đường rèn luyện tại trường đại học. Và chỉ có những ai đã, đang và sẽ ở trong khoảnh khắc như thế mới cảm nhận được rõ nhất những cảm xúc nơi trái tim mình.
vannghe-khay-thacD
 
5 năm đại học không dài so với dòng chảy của thời gian, của cuộc đời, nhưng chừng đó thôi cũng đủ cho ta tích lũy tri thức và rèn luyện chính mình. Là những bỡ ngỡ, rụt rè những ngày đầu lên thành phố trọ học. Lạ trường, lạ lớp, nên ta chỉ là một thằng nhóc đơn độc luôn thu mình ngồi một chỗ nghe thầy cô giảng bài, chẳng dám chuyện trò cùng ai. Là những cảm giác hụt hẫng, tủi thân khi bên mình chẳng có ai thân thuộc. Và cũng có những ngày buồn thật nhiều vì nhớ nhà, nhớ bố mẹ đã vì mình vất vả sớm hôm.
 Có những ngày học cả 15 tiết trên trường, buổi trưa chỉ kịp ăn bánh mì để kịp tiết học chiều. Và cũng có những ngày, khi bệnh lười trỗi dậy, cơn buồn ngủ kéo đến làm tôi chẳng thể chiến thắng nổi chính mình. Có những ngày trốn học chỉ để ở nhà và ngủ, hay là những ngày lên lớp và ngủ gục thì cậu bạn bên cạnh lại nhéo 1 cái thật đau.
ban-dai-hoc
 
Thấm thoắt 5 năm, đến ngày tôi tốt nghiệp, nhanh tới mức ngỡ ngàng. Nhiều khi tôi muốn giây phút ấy hãy cứ trôi chầm chậm lại, để tôi không phải rời xa nơi tôi đã từng gắn bó, và những người đã trở nên thân thuộc với tôi. Ngày hôm nay, bao nhiêu tiếc nuối cho những tháng ngày đã qua bỗng ùa về, ngày hôm qua như mới vừa đây thôi!
tap-the-khai-thacD
 
Có thể cuộc sống còn nhiều vất vả với những lo toan bộn bề, nhưng tôi tin kỉ niệm về những năm tháng tươi đẹp của tuổi trẻ sẽ còn đọng mãi trong tim mỗi chúng ta, những ai đã đi qua những tháng ngày sinh viên với những nốt buồn vui trầm bổng.