Khi tôi 50

Khi con 18, thì tôi cũng đã 50 (tôi sẽ sinh con vào năm 32 tuổi), 1 đứa con là đủ rồi. Con tôi đã học xong trung học, muốn chọn nghề gì học thì học, muốn đến sống nơi đâu thì sống, nó có thể mượn tiền của chúng tôi học ĐH, hoặc nó không học cũng được, đời là của nó, sướng khổ gì nó quyết định. Vợ chồng tôi sẽ bắt đầu cuộc sống mới.

Cả 2 chúng tôi tuổi trẻ vẫy vùng, đi làm sớm. 18 tuổi đã ra đời vừa học vừa làm thêm. Rồi chúng tôi đã làm tất cả những gì có thể làm, đi tất cả những nơi trong phạm vi tài chính mình cho phép, công việc sự nghiệp đã để lại nhiều thành tựu cho đời, giúp đỡ bao nhiêu người rồi. Để có đỉnh cao của sự nghiệp, chúng tôi mỗi đêm chỉ ngủ 5-6 tiếng, danh vọng mệt nhoài để chứng minh năng lực….vậy là đủ cho tuổi trẻ. 50 tuổi, chúng tôi đã có 32 năm làm việc miệt mài.

Quay lại nhìn thành phố, nơi tuổi trẻ của chúng tôi. Mọi thứ càng ngày càng tệ hơn, bê tông quá nhiều thay thế cây xanh, nhà cửa và nhà cửa xếp lớp, xe cộ nối đuôi nhau trên đường. Hàng triệu triệu máy điều hoà phả hơi nóng và hàng triệu triệu tấm tôn từ những mái nhà, khiến thành phố ngột ngạt bức bối như 1 cái lò khổng lồ. Ấy là chưa kể những thứ mắt thường không nhìn thấy được như bụi siêu mịn hay tiếng ồn. Chúng tôi quá ngán cảnh tượng ra đường là người đông như kiến, đi ra đi vô tù túng với mấy bức tường xi măng 5×20, những con đường trải nhựa tổng hợp loáng nắng trưa, cả tiếng còi hụ của xe cứu thương cứu hoả mỗi ngày, những tin tức giật điện thoại giật giỏ xách trèo tường vào nhà ăn trộm khiến người về hưu rất ngại ra đường. Tôi phải rời xa nó, chắc chắn như vậy, dù phần lớn bạn bè tôi không dứt được vì vẫn còn tham, sân, si hay đu theo con cái, làm phiền chúng nó dưới vỏ bọc tình thương. Tôi chắc chắn sẽ bán tất cả để về quê sống. Phố phường nhộn nhịp xô bồ là thiên đường của vài người trẻ tuổi thích náo động, nhưng là địa ngục của người từ lúc nghỉ hưu.

Vợ chồng tôi sẽ tìm một thị trấn thật nhỏ nào đó mà cả 2 đều thích để an dưỡng, vẫn gần bệnh viện nhưng dân cư thật ít để bớt ồn ào, khói bụi. Tôi sẽ có 1 cái nhà nhỏ khoảng 80m2, một cái vườn khoảng vài ba trăm mét vuông nữa là đủ. Trước nhà trồng hoa, sau nhà trồng rau, bữa cơm nhiều rau tự trồng, nhiều đậu và nấm, trứng, và lâu lâu tôi sẽ ăn những con cá biển nhỏ kho lạt với dứa, tuyệt đối nói không với thịt. Chế độ sống vậy sẽ ít bệnh tật hơn.

Tôi sẽ nuôi một hai con chó, mỗi ngày đạp xe, tản bộ, hầu như không dùng điện thoại di động, không quấy rầy người khác, cũng không lên FB coi người này người kia, quan tâm chi thế thái nhân tình và chuyện xã hội để bức xúc mỏi mệt. Chỉ cần một bữa sáng cà phê, 1 ấm trà chiều, và một người hiểu tôi bên cạnh đi đến cuối đường, vậy là quá đủ. Con cái tôi, chúng nó rảnh rỗi thì về thăm, tôi sẽ không bắt buộc nó có nghĩa vụ này nghĩa vụ nọ với mình. Tôi sinh chúng ra, nuôi dưỡng đến lúc 18 tuổi, và tuỳ nó quyết định nó sẽ sống ra sao sau đó.

Tôi sẽ trồng nhiều hoa và rau quanh vườn, nuôi vài con gà mái để sáng sáng đi nhặt trứng. Buổi sáng dậy sớm, tôi sẽ cắt hoa vào cắm trong bình để trên bàn cà phê ngoài hiên, mỗi ngày 1 chủ đề. Rau củ quả nhiều, tôi sẽ cắt treo trước nhà, ai ăn thì ghé lấy chứ tôi không bán. Tiền hưu và tiền để dành, tôi dùng để sống TỐI GIẢN (HƠN MỨC GIẢN DỊ). Chỉ có vài cái bát, vài cái tô, vài đôi đũa, cái mâm, 2-3 cái nồi. Tôi không sắm sửa vật chất gì thêm để chật chội ngôi nhà. Chỉ có gạo là tôi phải mua, mà vợ chồng tôi cũng sẽ ăn ít cơm. Ngay cả tiền điện cũng không có, tôi cũng thiết kế điện mặt trời để sử dụng, 1-2 tấm pin chục triệu có thể đủ dùng cho nhà 2 người.

Khi tôi 40, tôi sẽ chuẩn bị cho nghỉ hưu. Khi tôi 50, tôi nhất định sẽ gác mọi thứ lại, có lấy thêm cũng không đủ thời gian xài. Tôi sẽ đi đến một nơi như vậy, không xa hoa, không rộng lớn, an dưỡng quỹ thời gian còn lại của cuộc đời, chỉ là 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc 30 năm (nếu tôi thọ 80 tuổi). Tôi sẽ liên hệ với trung tâm an táng, nếu chúng tôi mất đi, thì hỏa táng cho sạch sẽ. Đất đai dành cho thế hệ sau, chúng tôi đã đi qua trái đất 1 lần và không lấy thêm gì của trái đất nữa, ai mồ to mả đẹp là có tội với con cháu đời sau vì chết là hết, cớ gì còn dành đất của chúng nó. Cái nhà đó, con tôi nó về lấy cũng được, hoặc nó không lấy thì tôi hiến làm thư viện cho địa phương. Một đời người, với tôi, vậy là quá đẹp. Đẹp ở chỗ đã buông bỏ rất kịp thời để sống an nhàn tâm trí tuổi gió heo may xế chiều….

ĐẦU LỢN MỚI NGHÈO 

Nghe cũng ngứa tai nhưng sau buổi trà đá thuốc lào với thằng bạn cứt, cũng thấy có lý. Câu chuyện làm giàu của nó kể ra chắc nhiều người ngã ngửa rồi thốt lên “biết thế mình cũng đi NHẶT TIỀN như nó….”

3 năm trước nó làm trong 1 ngân hàng nhà nước to nhất nhì cả nước, sáng giày tây sơ mi đi làm, chiều tennis rồi tối đi bar cùng mấy em gái văn phòng mông cong ngực nở . Đời không như là mơ, trong một lần đi công tác với ông giám đốc chi nhánh, nó kể ông coi nó như thằng hầu . Tối đói bắt chạy mua cả nồi cháo gà rồi bê lên tận miệng cho húp, ăn được 2 miếng lão sếp còn nhe răng ra kêu thiếu quẩy bắt ra mua thêm. Nó nói mỗi 2 câu “XIN LỖI ANH. EM ĐÉO ” rồi ra sân bay thẳng về HN.

Như Chim sổ lồng nó lấy ngay chiếc xế độp Trek đi loanh quanh. Giây phút định mệnh trên cầu Thanh Trì, xe cưới lexus vụt qua, cửa kính hạ xuống một bàn tay búp măng ném bộp ra ngoài 1 nhúm tiền lẻ , văng ngay vào mặt nó. Chưa kịp chửi “ĐM con lợn xề mà cũng có chồng đc” thì nó tủm tỉm cười thâm hiểm rồi lầm nhẩm “Tiền đây chứ đâu, Giầu mẹ nó rồi”.

Sau hôm đấy nó lấy tiền đặt đôi giầy NAI chóe nhất Vịnh Bắc bộ rồi đạp xe đến Chân cầu khóa lại, mặc thêm áo bảo hộ rồi cứ thế nhặt tiền lẻ xe dâu đi qua vứt xuống, 2 tiếng buổi sáng , 2 tiếng buổi chiều nhẹ nhàng cũng kiếm được 5-700K

Nó kể nghề này cũng phải đi học từ tử vi kinh dịch, bấm đốt tay để biết được ngày lành tháng tốt. Ngày nào thì cưới nhiều ngày nào thì éo đứa nào dám cưới. Rồi nghiên cứu cả địa lý nắm được cầu nào gió thổi từ tây sang đông cầu nào gió thổi lung tung để còn chọn chỗ mà lượm tiền. Có hôm cả nửa cái Hà Nội cưới đi đâu cũng thấy cô dâu xúng xính là hôm đấy biết nó kiếm được vài CỦ.

Kiếm được miếng ngon rồi làm thế nào để giàu đây. Chẳng lẽ lại cứ đi nhặt tiền 1 mình. Hắn lập team tuyển dụng các thanh niên đang đi ăn xin với bốc vác cửu vạn rồi cùng đi nhặt tiền. Phân công ra 6 cái cầu quanh Hà Nội rồi 28 cầu quanh miền bắc rồi 146 cầu lớn nhỏ khắp cả nước. Hắn tư duy giỏi lắm, hơn đứt mấy bác giám đốc suốt ngày đòi bóc lột nhân viên lấy vài đồng. Chỉ cho đệ tử hết các bí kíp, nhặt được bao nhiêu cho em hưởng hết anh chỉ cần em đưa hết đống tiền lẻ nhặt được anh đổi tiền chẵn tiêu cho dễ.

Tiền lẻ có được thuê 1 em gái gấp phẳng phiu đóng cọc mang lên đền bà chúa kho đổi lấy tiền chẵn. Vào vụ đi lễ 9 ăn 10, tiền hiếm như 500đ thì 7 ăn 10 cũng có. Nhiệm vụ của nó là đóng tiền lẻ và đổi ăn phế, mỗi ngày nhẹ nhàng cũng được vài triệu tiền chênh. Bây giờ chả phải đi nhặt tiền nữa mà hàng tháng cậu cũng kiếm trên dưới đôi trăm triệu mà tất cả ai cũng vui và gắn bó.

Kể đến đây nó báo bận phải chạy lên phủ làm cái lễ dù gì cũng là lộc giời mà phải có tí chút cám ơn các cụ

Ngồi uống nốt cốc trà ấm nghĩ cũng đúng , không hẳn ” Đầu Lợn Mới Nghèo” mà “Phải nghĩ khác thì mới giàu”