Tháng tám đã đi qua, chờ tình yêu về gõ cửa

Hà Nội mùa này có những cơn mưa chợt đến rồi chợt đi, giống như một cô gái hay giận hờn vu vơ, cũng giống như cái cách của Hà Nội bao lâu nay vẫn thế, vội vã không ngừng…

Tháng tám đã qua!

Tháng ngày cũng đã cũ, tựa như một mối tình vừa qua đi, vẫn còn chút hơi ấm của kí ức đọng lại, lúc êm đềm, lúc thổn thức.

Những đêm còn lại của tháng tám càng khiến cho người ta buốt giá trong sự cô đơn của trái tim, của những mối tình đã lỡ. Vậy đấy, một vài cơn mưa, một chút chạnh lòng nghĩ về cuộc sống hối hả, lo toan này.

Con người, đôi khi không thể hiểu được, cứ mải mê theo đuổi những thứ xô bồ, tiền tài vật chất, nhưng cuối cùng thì họ mới là những người quá đỗi đáng thương. Họ cô đơn giữa bộn bề cuộc sống, nơi mà lòng tin cũng gắn với nghi ngờ.

Tháng tám đã đi qua!

Không biết nên chờ mưa qua hay nắng đến, chỉ biết tự tình với bản thân, với những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu không thèm nhắc lại. Vậy đấy, tháng tám khẽ đi qua, nhẹ nhàng như ánh bình minh của thành phố, vàng chói, xanh cao rồi úa tàn… cô đơn đến ngây dại.

anh-mua-thu

Tháng tám đi qua!

Những tháng ngày còn sót lại, vấn vương hoài những kỉ niệm cũ, có chút hanh khô của gió, có chút ảm đạm của mưa. Mùi hoa sữa ngào ngạt khắp các con phố, tháng tám buồn, im lặng trôi trong sự cô đơn và thổn thức của những nổi nhớ không thể gọi tên bằng lời. Như tâm tư lạc nhịp của chàng trai, những luyến lưu của cô gái.

Ở cái thành phố chật chội này, người đi người ở lại, có những khoảnh khắc chia li, lại có những khoảnh khắc hạnh phúc. Có những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, có những cuộc hẹn sớm tàn. Con người thành phố này cũng thật xa lạ, xa vời như tháng tám lẳng lặng trôi đi. Như giận hờn vô cớ!

Tháng tám qua đi!

Mang theo hơi thở của thành phố, mang theo nỗi thương nhớ trải dài, mang theo những cuộc tình đã lỡ. Ai có cô đơn mới hiểu tháng tám, hiểu những con đường cô độc lúc về đêm, hiểu được một mình làm bạn với thành phố, hiểu được tâm tư vướng bận sầu.

Tháng tám đi qua, không có gì là mãi mãi. Quy luật nghìn năm, dòng đời vẫn thế, tiếc nuối chi những năm tháng đã qua?

Tháng tám đi qua, yêu thương ở lại, ấp ủ, vấn vương trong lòng những ai sống ở Hà Nội…Tháng tám đi qua, chờ tình yêu gõ cửa, đánh thức mình khỏi giấc ngủ lơ mơ… Dẫu nắng hay mưa, dẫu cô đơn hay đang hạnh phúc thì ít ra, con người ta cũng đã sống thêm một mùa nữa. Mùa của yêu thương!

Một bài viết để đọc và cố gắng hơn nữa

Các bạn trẻ hãy đọc, dù chỉ 1 lần… Tony Buổi Sáng Blog.

1. Ở công ty anh bạn thân của Tony có 2 thế hệ nhân viên. Một là do người quen gửi vô, toàn đoạt giải nhất giải nhì ngáo ngơ toàn quốc dù tốt nghiệp ĐH cả. Anh đào tạo xong, đủ năng lực ở lại làm việc. Hai là thế hệ mới, tức các bạn trẻ tự search thông tin tuyển dụng anh đăng trên mạng, đến kiểm tra IQ, tiếng Anh, năng lực ngôn ngữ, đạt yêu cầu và vào làm. Anh thấy năng suất lao động của thế hệ 2 cao hơn hẳn. Các bạn này đến rất sớm, về rất muộn. Làm mọi thứ không từ việc gì, cái gì cũng cứ vun vút, nhoay nhoáy, ai cũng thích cũng mê. Và 100% đều đã đi làm thêm trong thời sinh viên, nên giỏi giang bản lĩnh, không phải “nhờ người thân trợ giúp” khi ra đời.

Dù vẫn hoàn thành công việc, nhưng nhóm “gửi gắm” không có tinh thần tự giác, có giám sát mới làm, sếp đi công tác thì nhóm này lập tức đi trễ, về sớm, thậm chí “tranh thủ” lý do hỏng xe, kẹt đường, nhức đầu…để trốn ở nhà, hoặc ngồi ở văn phòng chứ chat chit facebook là chủ yếu, dù công ty có thưởng trên thành tích làm việc. Nhóm này do gia đình bao bọc từ nhỏ, vô làm lương bao nhiêu cũng được, có thưởng thì tốt không thưởng chẳng sao, ai kêu làm mới làm không thì ngồi đó. Kêu ghi “to-do list”, họ sẽ rặn mấy tiếng mới có được vài dòng kiểu “gọi điện thoại cho vài người, email cho vài người rồi hết”. Thói quen cha mẹ làm mọi thứ nên tay chân, não bộ đều không động đậy, laptop cũng không không biết phải lau chùi. Anh nói, đây là lần cuối cùng anh nhận đám này vô, mặc kệ bà con ai nói gì thì nói, mình không có nghĩa vụ làm từ thiện với đám bất tài này nữa. Nhìn tụi nó uể oải lừ đừ ngáp miết chỉ muốn phóng phi tiêu vô mặt. Khi phỏng vấn, thấy đứa nào không biết làm việc nhà từ nhỏ thì trường chuyên lớp chọn, thi ĐH 30 điểm đi nữa cũng tuyệt đối không nhận. Vì cha mẹ giành làm hết việc nhà thì sẽ tiếp tục ban bố tình thương, tháng nào cũng gửi tiền chu cấp, làm mất động lực sống hay đam mê của tụi nó. Đi làm cho có gọi là, có chỗ “sáng vác ô đi tối vác về”, công ty không phát triển được với nhân viên kiểu vầy. Nhà cửa xe cộ cha mẹ để lại hoặc mua cho, ngành học cha mẹ chọn, cuộc đời cứ như tầm gửi tầm leo, toàn người khác quyết định hộ. Mà có những ông cha bà mẹ ông anh kỳ cục, cứ can thiệp vào cuộc đời con em mình như thời chiếm hữu nô lệ. “Mày cứ ngồi vào bàn học cho tao, tới giờ ăn tao kêu xuống. Mày học toán lý hóa thi Bách Khoa cho tao. Thi Y dược cho tao. Thi Kinh Tế cho tao. Mày chỉ đi học cho tao, tao nuôi, không cần đi làm thêm”. Cứ toàn “cho tao”, sự ích kỷ dưới tên gọi “tình thương” đã làm mất khả năng ra quyết định/tồn tại của một cá thể sống khác, biến những đứa trẻ bình thường thành tàn tật cả tay chân lẫn trí óc vì cái gì cũng giành làm, giành nghĩ hộ.

Công ty anh tổ chức học tiếng Anh, training, chơi thể dục, thể thao…nhưng chỉ có nhóm thế hệ mới tham gia, nhóm cũ thì “ép tôi học tiếng Anh đi, tôi sẽ học cho. Ép tôi đi tập thể thao đi, tôi sẽ tập cho. Không thì thôi, đừng hòng đây có mặt nhé”. Họ nói, ngày xưa đi học vì bị ép, “tại ổng, tại bả” bắt học. Đến trường vì bị điểm danh, bị thầy cô bắt học chứ không phải vì ham kiến thức. Mục đích là có cái bằng. Đọc sách chỉ vì có đề thi trong đó, chứ sách không liên quan đến thi cử thì đọc chi? Nên đi làm, sếp ép thì làm không thì thôi. Tính tự giác hoàn toàn không có. Làm sếp ở công ty có thể loại nhân viên này mệt lắm, hao hơi tổn tiếng, la hét rầm trời tụi nó mới làm.

Lên chức, nâng lương họ cũng ham nhưng không được cũng chả sao. Cho nghỉ việc thì cũng chả buồn phiền, lại quay về với cha mẹ, “qua nửa đời phiêu bạt, em lại về úp mặt vào ô tô”. Ông cha bà mẹ lại điện thoại khắp các người quen, dáo dác chạy đi xin xỏ người khác, lạy ông đi qua lạy bà đi lại, xin bố thí cho con tôi 1 công việc, tôi già như thế này vẫn phải đi xin việc cho con cho cháu, có khổ thân già tôi không? Nói xong thì òa khóc. Thì trách ai bây giờ?

Mai An Tiêm từng nói 1 câu vô cùng hay là “của biếu là của lo, của cho là của nợ”. Cái gì người khác cho mình sẽ mãi mãi là “của nợ”. Nên TỰ MÌNH làm hết mọi việc, 18 tuổi trở lên mình phải quyết định cuộc đời mình. Gương Mai An Tiêm còn đó. Bị đày ra hoang đảo vẫn sống tốt, sống giàu có huống hồ mình vẫn ở trong thành phố, trong đất liền.

2. Giải pháp căn cơ để giải quyết thất nghiệp của một xã hội

Tony đi dạy cho một lớp CEO khởi nghiệp, điểm chung là đều dưới 30 tuổi và có tính TỰ LẬP từ nhỏ. Như vậy, GỐC của giải quyết vấn đề thất nghiệp/khởi nghiệp chính là tạo sự TỰ LẬP cho các bạn trẻ.

Tony cũng để ý, 100% các bạn tự biết giặt giũ nấu ăn, tự biết lau nhà lau cửa, tự biết sửa xe đạp xe máy và đồ điện trong nhà, thêu thùa may vá, biết làm thêm trong thời gian đi học…dù học chuyên ngành hẹp cách mấy, vẫn tự xin được việc, hoặc tự mở cái gì đó khởi nghiệp. Học dù ở cao đẳng sư phạm miền núi nào đó, dạy giỏi thì các trường dân lập ở Tp HCM vẫn nhận vô làm. Tony có cô bạn tốt nghiệp ngành quản lý thư viện ĐH văn hóa, cô nói lớp cô phần lớn thất nghiệp, trừ những người đi làm thêm trong thời sinh viên. Họ làm quản lý nhà sách, công ty xuất bản, hoặc mở riêng cái gì đó mà không cần đúng chuyên ngành. Có bạn học chuyên ngành còn hẹp hơn, ví dụ bảo tàng học, nhưng trong thời gian đi học rèn giũa Anh Văn, làm các đề tài nghiên cứu khoa học, tham gia các câu lạc bộ đoàn thể này nọ, tham dự các cuộc thi…thì họ vẫn có thể được giữ lại trường, hoặc xin học bổng đi nghiên cứu tiếp, hoặc sẽ có chỗ nhận vô làm, dù ngành khác. Bạn nào cầm bằng giỏi mà không có việc thì chỉ có cái bằng là giỏi, còn người là DỞ, kém cỏi, học vì điểm số chứ không thực lực. Thực lực là phải kiếm được việc, được tiền, dù học piano hay đàn tranh, học vẽ hay học múa, học bất cứ ngành gì….

1. Với các bạn trẻ đã tốt nghiệp mà đang thất nghiệp: Mình phải gạt phăng mọi sự chu cấp của gia đình. Bất tài mới lấy tiền của cha mẹ, mới nhờ cha mẹ bà con quen biết xin việc cho mình. Mình từ chối hết, tự mình kiếm ăn. Lao động chân tay cũng được, có sao, miễn là có tiền. Trí óc mình có, từ từ sẽ đi lên.

2. Học sinh vừa tốt nghiệp trung học: Nếu mình thích học ngành gì, mình kiên quyết bảo vệ và chọn. Nhóm tự lập từ nhỏ đều biết mình thích cái gì, làm tốt cái gì. Còn không biết thích cái gì thì ĐÓ LÀ NHÓM NGÁO NGƠ, học chục cái bằng cũng thất nghiệp. Mình PHẢI vay mượn để học tập từ cha mẹ người khác …chứ không nhận “viện trợ không hoàn lại” nữa. Muốn người khác có lòng tin để đầu tư cho mình, thì mình phải tự tin mình trước. Người tự lập thì sẽ tự tin, tự chủ, tự trọng.

Phải xây dựng ý thức tự trọng đầu tiên của mình, bằng cách “say NO” với tiền của người khác. Tuyệt đối KHÔNG là KHÔNG. Tiền cha tiền mẹ là từ sự lao động của họ, không phải của mình. Chưa có tỷ phú nào đi lên từ việc trúng số. Chúng ta chưa ai ở nhà do ông tổ ông tiên để lại. Lịch sử hàng ngàn năm tây tàu gì cũng vậy, những dinh thự vĩ đại ngày xưa bây giờ đều là viện bảo tàng, dù “đại gia” thời đó đều hồi môn để dành cho con cháu, từ lâu đài Windsor bên Anh, dinh Hòa Thân ở Trung Quốc đến cung điện mùa hè ở Nga… Cứ đời này đời khác, tự dưng con cháu không giữ được nữa. Mình cứ mua cho nó 1 miếng đất, 1 cái nhà, một đống vàng…thì nó sẽ bán vàng để ăn, hết rồi cắt đất bán lần lần, rồi tới bán nhà, rồi rơi vào nghèo khổ rách rưới. Nhưng thế hệ sau đó nữa, thì lại bật dậy được vì ĐƯỢC sống trong nghèo khó.

Cho nên nghèo khó là một cơ hội tuyệt vời. Giàu có là một thách thức để một đứa trẻ thành công. Phải tận dụng cơ hội khó khăn của mình, và vượt sướng, buông bỏ hết những thảm nhung để lăn lê trong cát bụi, để mình có tương lai. Nếu mình lỡ sinh ra trong nhà giàu rồi, gạt hết, tự mình xoay sở, tự mình sinh sống. Ở Tp HCM thì xin cha mẹ đi học ở tỉnh khác, thành phố khác, trừ trường chỉ có ở Tp mới có thì đành chịu, chứ học nông nghiệp hãy về Cần Thơ, học Vật Lý Sinh Học hay Toán thì lên Đà Lạt, học thủy sản ra Nha Trang, học hàng hải ra Hải Phòng, học âm nhạc ra Huế…Thoát ly ra khỏi vỏ bọc của gia đình, để được tự sống. Phải có những buổi sáng thức dậy suy nghĩ hôm nay phải làm sao để có cơm ăn khi cái ví không còn 1 xu, tối nay phải ngủ ở đâu khi tiền nhà chưa đóng, phải xin đi làm thêm ở đâu để có cái đi chơi, để dành…Chính suy nghĩ như vậy sẽ giúp vỏ não mình hằn lên những nếp gấp của sự trưởng thành, của sự tự tin. Chưa có ai nằm ra đường chết đói cả, bạn nên nhớ điều đó. Khi cùng đường, người ta tự nghĩ phải đi ăn cơm từ thiện, vô chùa ăn, ghé bạn mượn tiền, hay xyz…nào đó để tồn tại.

3. Cha mẹ của mọi đứa trẻ phải thương chúng nó bằng phương pháp giáo dục khác. Đến tuổi biết ăn là tự xúc cơm, tự giặt giũ lau nhà, tự học, tự chơi. Ép chúng nó buổi sáng phải thức dậy sớm, lau nhà lau cửa sạch sẽ, dọn dẹp mùng mền chiếu gối, nấu nước nấu mì cho chính nó ăn, không nhịn đói kệ mày. Cuối tuần bắt nó phải quét váng nhện, lau chùi tivi tủ lạnh, chăm sóc cây cảnh thú nuôi, quét sơn, sửa nhà, tham gia các hoạt động ngoài xã hội, tuyệt đối không cho nó ôm laptop hay ipad iphone khi chưa làm xong việc nhà. Nếu trường có tổ chức đi xe buýt đưa đón thì cho chúng nó tự đi với bạn bè, không nên đưa đón, kẹt đường kẹt sá trước cổng trường. Không xin xỏ việc làm cho chúng nó. Không ép chúng nó học ngành mình yêu thích, mình thích thì mình học đi.

4. Cha mẹ LỠ GIÀU CÓ thì hãy cho con cháu mình một môi trường giáo dục tiên tiến đến năm 18 tuổi và hết. Học vì đam mê chứ không phải vì bằng cấp, học nghề cũng được chứ không nhất thiết học chữ. Không ép chúng nó học thêm nếu chúng không thích học, chỉ có những đứa ham mê chữ nghĩa mới cho chúng nó vay tiền học đại học, bắt ra trường trả lại. Tiền tích cóp một đời, hai vợ chồng già xài cho sướng cuộc đời đi. Đi du lịch chỗ này chỗ kia, hoặc đem đi từ thiện để tạo phúc/may mắn cho con cho cháu. Tương lai của tụi nó hãy để tụi nó quyết định, đừng có đu theo hỏi miết. Nó mà về úp mặt vào ô tô, dựa dẫm là mình quánh, mình đuổi đi.

Cứ “cho” riết thì một cục cưng biến thành một cục nợ cho gia đình, một cục…tác của xã hội.

“Qua nửa đời phiêu bạt, em lại về úp mặt vào ô tô. Ơi con ô tô, con ô tô…”

Nguồn: Tony buổi sáng

Giá trị của một con người nằm ở đâu?

Câu trả lời đầu tiên, chắc nịch dường như ai cũng biết là nó không nằm ở vẻ bề ngoài của bạn. Tuy quần áo, dày dép, nón mũ, trang sức có thể làm cho bạn lỗng lẫy hơn nhưng không thể làm con người bên trong của bạn khác đi. Và bất cứ ai cũng có thể thay đổi hình thức bề ngoài của mình nếu muốn và nếu có tiền. Đơn giản vậy, thì sao gọi là giá trị đích thực được.

Bạn đã bao giờ thèm khát được xinh đẹp, lỗng lẫy như người này, người kia chưa? Bạn đã bao giờ từng ước ao giá mình có tiền để mua sắm những bộ váy áo đẹp nhất, bắt mắt nhất chưa? Và bạn có từng đinh ninh rằng mình sẽ từ một cô bé lọ lem hóa thành công chúa, từ con gà mái hóa thành con công, con phượng nhờ những thứ đó không? Tôi đã từng như vậy đấy!

Ồ, lúc đầu quả thực rất vui, rất tự tin khi được khoác lên mình đúng kiểu mà mình thích. Nhưng… chỉ vậy thôi, không còn gì hơn nữa! Bộ trang phục đẹp chỉ làm người ta liếc nhìn mình một cái, có thể là một thoáng ngạc nhiên, một phút so sánh ngầm, thêm một câu khen ngợi là chấm hết. Rồi người ta sẽ nhanh chóng quên bạn luôn, nếu bạn chẳng còn gì để gây ấn tượng. Bạn cô đơn ư, vẫn hoàn cô đơn, bạn tự ti ư, vẫn tự ti như thường. Bộ trang phục chẳng giúp gì cho bạn hết nếu bạn không biết cách giao tiếp, nếu bạn không có chút hiểu biết gì về đề tài người ta đang nói đến.

Thực ra tôi không có ý phê phán sự thích làm đẹp của bạn vì tôi cũng vậy mà (có những người biết làm đẹp thì trình độ thẩm mĩ chung của xã hội mới đi lên chứ). Tôi chỉ muốn nhắc bạn rằng tuyệt đối không được ngộ nhận về nó,không được đẩy nó lên thành thước đo đánh giá bản thân, hãy trả hình thức về đúng vị trí của mình: là “tốt nước sơn” mà thôi.

 

giá trị cuộc sống
giá trị cuộc sống

 

Giá trị đích thực của bạn cũng không nằm ở nhà đẹp, xe đẹp, những vật dụng đẹp đẽ, tiện nghi mà bạn có. Chúng chỉ nói lên rằng bạn có điều kiện kinh tế hơn người khác. Với nhà nghèo thì đó là mơ ước cả đời, nhưng với nhà giàu thì cũng chỉ bình thường, không có gì ghê gớm cả. Những thứ ấy do bạn làm ra hay do cha mẹ để lại hoặc một ai đó đem tặng bạn thì sao? Nếu bạn làm ra thì liệu có phải là những đồng tiền chân chính bằng mồ hôi, trí tuệ của bạn hay là sự chụp giật, cơ hội mà có được? Nếu là đồng tiền chính đáng thì liệu những vật chất ấy có nói lên hết được công sức mà bạn bỏ ra không. Tóm lại, vật chất chỉ giúp bạn thỏa mãn hơn trong sinh hoạt, chứ không quyết định bạn là ai, bạn làm người như thế nào.

Vậy phải chăng giá trị đích thực của bạn nằm ở bằng cấp,học hàm, học vị. Câu trả lời cũng là không vì nếu thế thì một nửa dân số trong xã hội này là đồ bỏ đi. Điều ấy hết sức phi lý. Có một thực tế là bạn học giỏi nhưng đi làm chưa chắc đã giỏi, có học hàm, học vị cao nhưng chưa chắc hiệu quả công việc đã cao. Và ngược lại nhiều người không có bằng cấp gì vẫn có thể làm nên sự nghiệp, minh chứng nhiều không nói hết. Chưa kể đến bao nhiêu cử nhân thất nghiệp gần 30 tuổi vẫn ăn bám bố mẹ, bao nhiêu thạc sĩ, tiến sĩ chẳng làm nên trò trống gì cho đời.Trong một xã hội trọng bằng cấp như nước ta, ai cũng chỉ biết lao vào học để có được một tấm bằng nhưng khi ra trường lại thấy gần như không sử dụng được chút kiến thức nào thì bằng cấp lại càng ít giá trị hơn bao giờ hết. Thậm chí người ta có thể bỏ tiền ra để mua bằng cấp,vậy nó khác nào món đồ trang sức nặng kí nhằm mục đích làm lóa mắt người khác lúc ban đầu.

Quyền lực có làm nên giá trị của bạn không? Thoạt đầu là có, rất nhiều đằng khác, “dưới một người mà trên vạn người”còn gì sung sướng hơn. Nhưng nó cũng phù phiếm vô cùng, giống như của cải vật chất, hôm nay bạn có được, ngày mai chưa biết chừng sẽ mất đi. Khi bạn quyền cao chức trọng,bao nhiêu người ngả mũ cúi chào, hết thời hết vận, bấy nhiêu người sẽ ra đi. Nếu giá trị của bạn nằm ở quyền lực thì khi vì một lý do nào đó nó không còn nữa, giá trị của bạn cũng hết ư?

Giá trị đích thực của bạn càng không nằm ở những nhận xét, đánh giá của người ngoài vì đa phần chúng đều nhuốm màu chủ quan hơn khách quan. Nếu bạn làm cho họ quý mình thì những nhận xét về bạn đương nhiên là tốt đẹp, nếu bạn làm cho họ ghét bạn thì họ cũng sẽ nhận xét cay độc về bạn. Mỗi con người như một khối rubich đa diện, có thể lúc thế này, lúc thế kia, một người may mắn chỉ nhìn thấy mặt tốt bạn phô ra, lời đánh giá của họ sẽ hoàn toàn khác với một người chỉ được tiếp xúc với cái xấu của bạn. Vì thế, đừng vội ảo tưởng vào những lời khen ngợi và cũng đừng quá buồn phiền nếu ai đó nhìn nhận bạn chưa tốt. Ây vậy mà… chúng ta lại hay có thói quen thích nghe người khác đánh giá về mình hơn là tự đánh giá.

Kết luận, giá trị đích thực của bạn chỉ có thể là chính bạn, không ai, không điều gì có thể thay thế được. Trí tuệ của bạn như thế nào, tâm hồn bạn ra sao, cách mà bạn sống và làm việc mới làm nên con người bạn. Nghe có vẻ sáo rỗng nhưng sự thực là vậy, muôn đời vẫn là vậy.

Gần đây người ta thường có xu hướng tự ca ngợi mình, cho mình là một, là riêng, là thứ nhất, là sản phẩm độc đáo duy có trên trái đất, kết tinh giá trị của mấy triệu năm tiến hóa… Vâng, đúng thế nhưng điều quan trọng hơn là hãy hỏi xem cái tôi “đỉnh cao ngút ngàn” ấy đã làm được gì cho bản thân, gia đình và xã hội thì mới đáng để nói.

Người có thể thẩm định được giá trị của bạn cũng chỉ có thể là chính bạn. Không một ai hiểu rõ và đánh giá đúng thực chất con người bạn bằng bạn với điều kiện phải trung thực và nghiêm túc tự nhìn nhận bản thân. Nào hãy vắt tay lên trán và nghĩ xem trong khối tài sản khổng lồ kia bạn có bao nhiêu công lao làm ra nó, trong tấm bằng danh giá đẹp đẽ này bạn đã mất công mất sức như thế nào, trong quyền lực nhất thời hiện tại bạn đã phấn đấu ra sao để dành được. Đôi khi những thứ bạn có chưa phản ánh hết giá trị của bạn hoặc lại khuếch đại hơn giá trị thực mà bạn có. Một bà nội trợ đảm đang thì sẽ hơn một người đi làm chỉ để lấy mẽ, một công nhân có tay nghề giỏi chắc chắn giá trị sẽ cao hơn một kĩ sư dởm, một lao công chăm chỉ sẽ hơn hẳn một công chức tồi,quen ăn cắp giờ nhà nước vv…

hạ long

Giá trị đích thực không đứng yên bất biến mà nó hoàn toàn có thể đi lên hoặc đi xuống như một đồ thị, phụ thuộc vào mong muốn của bạn. Nếu bạn quyết định sống được chăng hay chớ, buông thả mình cho số phận và những thứ phù phiếm dắt mũi thì lập tức bạn sẽ tiến về gần điểm 0, còn nếu bạn luôn hàng ngày hàng giờ phấn đấu cho khát vọng sống tích cực hơn, ý nghĩa hơn thì giá trị của bạn sẽ tỏa sáng mãi thậm chí đến tận lúc chết đi, hoặc lâu hơn nữa. Tuyệt không?

Vậy còn chờ gì nào, hãy làm tăng giá trị của mình thôi. Cuộc đời là một hành trình, đi tìm giá trị bản thân cũng nằm trong hành trình ấy. Có lúc, chính bạn sẽ thấy bất ngờ với giá trị đích thực của mình đấy.

Vì cuộc đời này chỉ có một lần để sống với ước mơ…

Tôi từng hỏi một người bạn:

– Ước mơ của cậu là gì?

Bạn trả lời:

– Tớ ước tớ nhiều tiền thôi.

Tôi hỏi:

– Thế cậu định làm gì để thực hiện ước mơ đó?

Bạn trả lời:

– Không biết, tìm một công việc ổn định rồi tính sau.

Đây là suy nghĩ của cá nhân bạn tôi, nhưng cũng là suy nghĩ của hầu hết các thanh thiếu niên hiện nay. Họ mơ có nhiều tiền, để thay đổi cuộc sống, nhưng họ không biết họ cần làm gì để hiện thực hóa ước mơ đó. Bởi ước mơ của họ quá mông lung, vô định và không hề rõ ràng.

“Sinh ra trong nghèo đói không phải lỗi của bạn, nhưng chết trong nghèo đói là lỗi của bạn.”

Cuộc sống vốn không hề công bằng với bất kì ai, thế nên đừng ngồi một chỗ và than thân trách phận tại sao cuộc đời mình luôn bất hạnh, khốn khổ đến thế. Nếu còn có suy nghĩ đó, thì bạn sẽ chẳng bao giờ tìm được một ngày hạnh phúc. Sống mà cứ giậm chân tại chỗ, chẳng biết tiến lên, ngày qua ngày, tháng qua tháng chỉ biết nhìn thời gian trôi đi, đợi chờ một cái gì đó gọi là may mắn, như trúng đề, xổ số chẳng hạn, thì bạn sẽ mãi mãi tụt lại phía sau, và chuẩn bị tinh thần cho việc cuộc đời sẽ lấy đi nhiều thứ hơn nữa mà đáng ra nó “phải là của bạn.”

 

Sống với những ước mơ!
Sống với những ước mơ!


Trên con đường đời nhiều trắc trở ấy, có nhiều người bỏ cuộc giữa chừng; cũng có không ít người, họ biết phấn đấu, biết tiến lên, họ thành công trong sự nghiệp nhưng lại không có nổi một ngày hạnh phúc. Tôi có một cậu bạn, gia đình khá giả, bố cậu là một kĩ sư có tiếng, công việc ổn định nhưng cậu luôn than phiền rằng tại sao cậu có tất cả nhưng chẳng thể cười tươi vui vẻ như bao người khác. Tôi hỏi:

– Cậu có yêu thích công việc mình đang làm không?

Cậu trả lời:

– Không, ước mơ của tớ là trở thành một đầu bếp hơn là một anh kĩ sư suốt ngày tính toán số liệu, căng thẳng lắm, căng thẳng đến mệt mỏi, nhiều khi chỉ muốn nhảy vào bếp và sáng tạo ra nhiều món ăn ngon.

Tôi hỏi tiếp:

– Thế tại sao cậu không làm đầu bếp?

Cậu nói:

– Bố tớ muốn tớ nối nghiệp ông ấy.

Cũng giống như cậu ấy, có những người sinh ra đã được người khác lập trình con đường định sẵn, việc của họ là chỉ cần cố gắng đi về đích. Họ không được tự quyết định tương lai cho bản thân bởi tất cả đều được dọn sạch sẽ. Họ không cảm nhận được thất bại và thành công vì chẳng cần nỗ lực nhiều. Họ cũng có mơ ước nhưng chẳng dám thoát khỏi cái vòng tròn an toàn đó để với tay đến ước mơ của mình. Vì họ sợ thất bại, sợ sự phản đối của gia đình, sợ sự khinh thường của xã hội. Nhưng sống để làm hài lòng mọi người thì khác gì họ đang tự biến mình thành một con rối, sống như thế thì họ mãi mãi chìm vào vòng xoáy của sự chán chường, bi thương, tuyệt vọng.

Bên cạnh đó, tôi cũng có những người bạn thân mà mọi người bảo “lập dị” đang dấn thân vì ước mơ của mình. Họ được gia đình hướng cho một công việc ổn định nhưng họ lại từ bỏ, họ chọn con đường khác và vui sướng, hạnh phúc với những việc đang làm. Mặc ngoài kia xã hội nói họ gàn dở, ngu si nhưng họ chẳng hề để ý. Họ xem sự khinh thường, chê bai đó là động lực để phấn đấu mà đi tiếp cuộc hành trình còn dang dở. Họ chẳng sợ thất bại, mà chỉ sợ đánh mất niềm tin. Thất bại thì có thể làm lại, nhưng niềm tin một khi đã đánh mất, đồng nghĩa với việc họ chấp nhận chịu thua giữa cuộc chiến khốc liệt với đời.

Bạn bè thường bảo tôi già trước tuổi. Thực sự thì tôi già trong cái tâm hồn và trẻ về thể xác. Lúc mà bạn bè cùng trang lứa đang bay nhảy, chơi đùa trong sự bao bọc của gia đình thì tôi lại suy nghĩ “Mình đang đứng ở vị trí nào trên quả đất hơn bảy tỉ người này?”.


Tôi không thể làm những việc mình không thích, học cái nghề mà mình không đam mê; cũng giống như ép buộc bạn lấy một người không hề yêu, liệu bạn có thể vui vẻ bên người đó trong suốt phần đời còn lại?

Tôi cũng có ước mơ và cũng muốn thực hiện ước mơ của mình, tôi muốn sống một cuộc sống có ý nghĩa.

Tôi không muốn mình đi qua những năm tháng tuổi trẻ mà chẳng lưu lại gì cho cuộc đời.

Nếu bạn có ước mơ, đừng ngại gian khổ, hãy tự tin bước ra khỏi con đường bằng phẳng mà bạn vẫn thường đi để tìm lối rẽ phù hợp với bản thân, dù biết phía trước sẽ có nhiều chông gai, thử thách. Qua mỗi thử thách, bạn sẽ học thêm được nhiều điều thú vị, bổ ích, học được nhiều kinh nghiệm, kĩ năng, học được sự tự tin, bản lĩnh, ý chí kiên cường, mạnh mẽ. Tôi dám chắc bạn sẽ không phát hiện ra rằng mình thực sự có năng lực nếu cứ bước đi trên con đường được vạch sẵn ấy.

Ước mơ giúp con người có mục tiêu mà phấn đấu, và hài lòng với những thành quả mà con người tạo ra.

Những người bạn thân của tôi giờ đây đã thành công trên con đường họ chọn, xã hội đã nhìn họ bằng ánh mắt khác – ánh mắt thán phục, gia đình họ đã có thể tự hào về những đứa con của mình, còn họ thì mỉm cười, tự bảo rằng bản thân may mắn khi ngày trước đã không ngại ngần theo đuổi ước mơ.

Điều mà bạn thân tôi đã làm, cũng chính là bài học, là động lực để tôi tự tin, vững vàng mà bước tiếp, bước tới chân trời mang tên “ước mơ” của mình.

Hãy dùng những viên gạch mà người khác ném vào bạn để xây dựng ước mơ!

Hãy biến những thứ bị người khác coi là bỏ đi thành những thứ có ý nghĩa!