Gửi Bố!

Gửi Bố!
Bố à!
Hôm nay mưa to lắm, con đứng ở ngoài cửa nhìn đợt mưa lớn kéo vào Hà Nội từ phía Đông, ranh giới của nó với cái nền sáng bên ngoài là một lằn đen to, cuồn cuộn, vần vũ nhuốt chửng dần những tòa nhà cao tầng trong nội thành. Mưa lớn, che lấp tầm nhìn của con, mưa gõ lên những mái tôn thật lớn, nước tràn khắp hành lang. Lạnh bố ạ! Và đây không phải cơn mưa đầu tiên trong ngày đâu ạ!
Đó là mưa của tháng 8, mưa ngâu bố nhỉ! Mưa suốt ngày, suốt đêm, mưa liền mấy ngày, từng đợt, từng đợt… Con tưởng tượng cũng ngày này 50 năm trước – Ngày Bố được sinh ra chắc cũng mưa bố nhỉ! 
Đúng ạ! Hôm nay là sinh nhật của Bố yêu quý của con  . Con chúc mừng sinh nhật Bố ạ! 


Từ nhỏ con giận khi có người quên sinh nhật của con, để con một mình buồn tủi, rồi lâu dần con cũng chẳng quan trọng đến cái ngày gọi là sinh nhật của mình nữa.Chỉ có Bố Mẹ là luôn nhớ tới và cho con những tình cảm nhẹ nhàng  Con cũng hay chờ đợi sinh nhật của những đứa bạn, để chúc mừng nó, để tặng quà nó, mà bao lâu nay con quên mất rằng Bố cũng có một ngày sinh nhật như thế! Con biết là Bố không quan trọng ngày này, để rồi con vô tâm suy nghĩ như vậy suốt một thời gian dài! Con có lỗi với Bố nhiều lắm! Hôm nay là sinh nhật Bố, ngày đầu tiên con gọi điện cho Bố để nói rằng : Chúc mừng sinh nhật Bố! Con mong Bố luôn khỏe mạnh, biết giữ sức khỏe vì Bố của con yếu lắm, hay ốm vặt, lại gầy nữa.. Để Bố yêu sống mãi với con, nhiều lúc con hay nghĩ về 1 ngày xa lắm, mà sự chia ly sẽ đến khiến con lại cảm thấy yêu Bố hơn bao giờ hết! Con chỉ gửi lời chúc này đến bố thôi, vì con đang ở xa, con đang chuẩn bị hành trang bước vào đời, sau này con sẽ trưởng thành, sẽ tổ chức cho bố một sinh nhật đúng nghĩa! Một sinh nhật đủ 4 thành viên của gia đình mình và Bố sẽ được thổi nến sinh nhật lần đầu tiên! Con hứa đấy!
Con trai của bố!

Có Phải Em – Cô gái mùa đông?

tháng 9, đợt gió mùa đông bắc đầu tiên của năm tràn về. Mọi thứ dường như chậm lại, im ắng hơn trước! Có lẽ hơi lạnh đang làm mọi thứ trở nên như vậy! Chà Chà, thời tiết này quen quá! cái cảm giác bật quạt, đắp chăn, còn bên ngoài thì mưa phùn thật tuyệt. Cái cảm giác đó khiến nó lười đi, ôm cái gối mà nó coi là người yêu muôn thủa ( mặc dù nó vẫn lười như thế! ) Nằm im, mắt linh dim, còn tai thì lắng nghe tiếng mưa rơi và thỉnh thoảng là tiếng xe máy chạy vụt qua vội vã ở con đường phía dưới. Không ai có thể lôi nó ra khỏi giường lúc này, nó đang nghĩ tới đống quần áo chưa giặt, đồ đang phơi dưới trời mưa, phiên nấu cơm buổi trưa và giờ học chiều lúc 12h30. Nó rùng mình, lật người sang tư thế khác rồi mình cười như chưa từng nghĩ về những thứ đó…
co-phai-em-co-gai-mua-dong
Mưa càng lúc càng nặng hạt, nhiều và nhanh như chính suy nghĩ của nó khi nhìn vào chiếc điện thoại – trống rỗng, không 1 sms hay 1 cuộc gọi. Nó là một người giàu có…ừm… chí ít là với cái tài khoản điện thoại của nó, nó ước được “nghèo” đi mỗi ngày bằng những tin nhắn sms hoặc những cuộc gọi không giới hạn với 1 người con gái.
Vâng! NÓ FA. Nó tự an ủi mình rằng độc thân là một trạng thái tuyệt vời nhất, được tự do, thích làm gì thì làm và ngày 14/2 là ngày các cặp đôi ghen tị sự tự do của nó!
Vượt qua mọi nguyên tắc và logic, nó vướng phải tiếng sét ái tình, gặp 1 cô bé khi đang trên đường đi học buổi chiều mà là người quen của bạn, của bạn, của bạn, của bạn, của bạn x100 nó quen. Nói trắng ra là không bất ngờ vì nó gặp nhiều người như vậy, nhưng cô bé này thì khác, thôi thúc nó tìm hiểu, con tim nó lại dường như loạn nhịp.
Việc tìm ra fb của em không khó với nó. Em ở rất gần, trường đại học của em cách trường đại học của nó chỉ 200m với 1 sự đối nghịch: trường nó nhiều trai còn trường nàng thì nhiều gái.
Nó chủ động bắt chuyện trước và gọi em với cái tên thân mật là “hàng xóm”. Tất nhiên em đủ thông minh biết nó đến từ chân trời nào! Em rất thân thiện, không tỏ ra kiêu căng và chảnh như những đứa trước :)). Đó chính là ấn tượng thứ 2 của nó với em!
-chào em hàng xóm 😀
-@@ , mình quen nhau ah?
-có, vừa xong! hàng xóm thân thiện nhỉ :3
– :v chuyện
….tin nhắn thứ xxx
……………………………………………… Không viết tiếp vì vốn dĩ nó không có kết thúc…………………..đoạn kết vẫn còn dang dở