Lời Tỏ Tình Bí Mật – Một blog cũ

Cơn mưa chiều nhẹ nhàng rơi khi nắng vàng còn buông mình trên vòm cây kẽ lá…

Anh lặng ngồi nhớ về em chợt rưng rưng…

Đôi mắt ngày nào còn yên bình phẳng lặng như những bình nguyên xanh màu cỏ lạ mà giờ đây héo mòn như trải qua nỗi buồn hàng ngàn năm…

Đôi mắt ấy đắm mình trong cơn địa chấn và rồi những đứt gãy mênh mông giữa bờ vực thẳm!

Mưa như hiểu lòng anh… Mưa cũng buồn như mất người yêu, mây đi lang thang như lãng du về chốn hoang sơ úa màu qua năm tháng. Anh nhìn về phương trời xa xôi và thầm nghĩ rằng ở nơi đó có em, có cô bé đáng yêu với đôi gò má tuyệt diệu của đất trời, vầng trán miên man như dẫn lối đời anh vào chốn mê cung đầy bí hiểm. Ôi! sao trái tim anh lại không nghe lời của lí trí như thường ngày, có phải em đã vô tình lấy đi tâm hồn và để lại thể xác nằm bơ vơ, buồn, tương tư giữa nhịp đời hối hả, lòng bâng khuâng gọt rũa mảnh tình phai.

loi-to-tinh-bi-mat
Có phải Thượng đế sinh anh ra là một sai lầm và Thượng đế sinh em ra để sửa chữa sai lầm ấy. Đôi khi sự cằn khô trong em lại khiến tâm hồn anh cuộn trào thác lũ. Sự ngang ngạnh tưởng chừng như lưỡi dao đâm thẳng vào trái tim yếu mềm mà giờ đây anh lại cảm thấy cần lưỡi dao ấy hơn bao giờ hết. Có phải anh đã mù quáng quá phải không em?

Đừng nghi ngờ những lời anh nói, đừng để anh phải giam mình nơi mười tám tầng địa ngục u sầu. Dẫu có uống nước vong tình của không gột rửa được kí ức về em. Nếu một ngày kia không được nhìn em, được nghe em nói, được thấy em cười anh biết sống làm sao đây. Anh ước rằng mình gặp em sớm hơn hay anh thầm mơ Chúa hiểu được lời nguyện cầu từ trái tim khốn khổ này, để mang em đến bên anh. Anh sẽ khoan vào lòng đất để tìm dầu nhưng anh cũng sẽ khoan vào trái tim em nơi tình yêu của anh còn âm thầm trú ngụ. Anh không phải một Nhà Thơ, một Nhà Văn, hay một chàng thi sĩ để có thể cho em những lời ngọt ngào nhất, nên anh đành câm nín và lặng lẽ dõi theo em…

Tình yêu của cả đời anh!

============= Đây là một blog đã cũ từ 2012 chuyển về đây =========

Tháng tám đã đi qua, chờ tình yêu về gõ cửa

Hà Nội mùa này có những cơn mưa chợt đến rồi chợt đi, giống như một cô gái hay giận hờn vu vơ, cũng giống như cái cách của Hà Nội bao lâu nay vẫn thế, vội vã không ngừng…

Tháng tám đã qua!

Tháng ngày cũng đã cũ, tựa như một mối tình vừa qua đi, vẫn còn chút hơi ấm của kí ức đọng lại, lúc êm đềm, lúc thổn thức.

Những đêm còn lại của tháng tám càng khiến cho người ta buốt giá trong sự cô đơn của trái tim, của những mối tình đã lỡ. Vậy đấy, một vài cơn mưa, một chút chạnh lòng nghĩ về cuộc sống hối hả, lo toan này.

Con người, đôi khi không thể hiểu được, cứ mải mê theo đuổi những thứ xô bồ, tiền tài vật chất, nhưng cuối cùng thì họ mới là những người quá đỗi đáng thương. Họ cô đơn giữa bộn bề cuộc sống, nơi mà lòng tin cũng gắn với nghi ngờ.

Tháng tám đã đi qua!

Không biết nên chờ mưa qua hay nắng đến, chỉ biết tự tình với bản thân, với những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu không thèm nhắc lại. Vậy đấy, tháng tám khẽ đi qua, nhẹ nhàng như ánh bình minh của thành phố, vàng chói, xanh cao rồi úa tàn… cô đơn đến ngây dại.

anh-mua-thu

Tháng tám đi qua!

Những tháng ngày còn sót lại, vấn vương hoài những kỉ niệm cũ, có chút hanh khô của gió, có chút ảm đạm của mưa. Mùi hoa sữa ngào ngạt khắp các con phố, tháng tám buồn, im lặng trôi trong sự cô đơn và thổn thức của những nổi nhớ không thể gọi tên bằng lời. Như tâm tư lạc nhịp của chàng trai, những luyến lưu của cô gái.

Ở cái thành phố chật chội này, người đi người ở lại, có những khoảnh khắc chia li, lại có những khoảnh khắc hạnh phúc. Có những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, có những cuộc hẹn sớm tàn. Con người thành phố này cũng thật xa lạ, xa vời như tháng tám lẳng lặng trôi đi. Như giận hờn vô cớ!

Tháng tám qua đi!

Mang theo hơi thở của thành phố, mang theo nỗi thương nhớ trải dài, mang theo những cuộc tình đã lỡ. Ai có cô đơn mới hiểu tháng tám, hiểu những con đường cô độc lúc về đêm, hiểu được một mình làm bạn với thành phố, hiểu được tâm tư vướng bận sầu.

Tháng tám đi qua, không có gì là mãi mãi. Quy luật nghìn năm, dòng đời vẫn thế, tiếc nuối chi những năm tháng đã qua?

Tháng tám đi qua, yêu thương ở lại, ấp ủ, vấn vương trong lòng những ai sống ở Hà Nội…Tháng tám đi qua, chờ tình yêu gõ cửa, đánh thức mình khỏi giấc ngủ lơ mơ… Dẫu nắng hay mưa, dẫu cô đơn hay đang hạnh phúc thì ít ra, con người ta cũng đã sống thêm một mùa nữa. Mùa của yêu thương!