Lặng một chút

Tôi chẳng bao giờ tránh né những cái thở dài! Dù biết là nó đem đến cảm giác khó chịu đối với người khác, hoặc sự đánh giá của ai đó về một người khó tính.
Tuổi trẻ là những năm tháng chênh vênh mà cũng đầy cảm xúc. Là những tháng ngày chập chững với mọi thứ: gia đình, bạn bè, môi trường, các mối quan hệ mà ta gọi nó là một phần của cuộc sống. Những năm tháng ấy ai cũng cần cố gắng thật nhiều. Và những cố gắng ấy chẳng cần ai biết tới, vẫn âm thầm bước. Vì vậy mà những cái thở dài thường là người bạn thân nhất. Ngày hôm nay cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là ngày lạnh hơn một chút, vội vã một chút nhưng cảm xúc vẫn thật nhiều. Có lẽ mình đã quen với cảm giác ấy, cô đơn, mệt mỏi. Sự cô đơn giữa một thành phố nhộn nhịp thật lạ.
Dù sao thì vẫn phải cố gắng thôi, tuổi trẻ mà lý do luôn là như vậy. Bố mẹ đang mong ta trưởng thành chứ không phải chờ ta giàu có. Những cái thở dài đem lại cảm giác rất dễ chịu, phải không?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *